*LKT 4- Duyên Xuân (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

 

 

Duyên Xuân 

 1.    

 

“Nhớ ai bổi hổi, bồi hồi

Như đứng đống lửa, như ngồi đống than...”

Đón đưa, một chiếc đò ngang

Nắng qua miền Hạ, mưa tàn cuối Đông

Hai nhà cách một dòng sông

Cùng chung nắng lửa, mưa dông, bến chờ

Chờ cho mỗi phút thành giờ

Đường quê vắng ngát đôi bờ cỏ non...

Em sang dáng nhỏ thon thon

Nắng Xuân trải nhẹ, gót son đỏ hồng

Vườn yêu nước Nhược, non Bồng

Yêu cho rộng biển, dài sông, tím chiều

Trong vòng tay ấm hương yêu

Trời Xuân buông gió, tóc chiều bay bay

Nắng qua kẽ lá lay lay

Rơi trên môi mắt, tình say êm đềm...

Em về... buồn lắm không em

Bước chân lối cỏ, dáng mềm trinh non

Cuốc kêu xa bạn mỏi mòn

Sương buồn đọng lại trên con mắt hồng...

 

2.

 

Nước nguồn chảy xuống Biển Đông

Thương em tủi phận lấy chồng xứ xa

Em giờ xa cách quan hà

Bỏ câu thề hẹn tình ta vĩnh hằng

Xa tôi, em nhớ tôi chăng?

Em xa, khuyết nửa vầng trăng lưỡi liềm

Em giờ, tha thướt áo xiêm

Tôi giờ, ray rứt nỗi niềm riêng đau

Đôi ta sông cuối, sông đầu

Trường Giang nước chảy, nỗi sầu trùng khơi

Lời yêu em nói với người

Có như những tiếng nói cười với anh?

Em xa, vườn mộng vắng tanh

Tiếng chim ngừng hót, cỏ tranh tiêu điều

Vườn yêu giậu ngả tình xiêu

Cây thưa rũ lá, nắng chiều lơ thơ

Vườn hoang đứng ngóng bơ vơ

Tìm người Xuân trước, bây giờ hỏi ai?

Trước sau trống vắng trong ngoài

Chỉ còn bóng nắng u hoài, chông chênh

Tình ta lắt lẻo, gập ghềnh

Thơ tình rụng xuống, mọc lên... trái sầu...

 

                        Nha Trang, tháng 03. 2019

                            LÊ KIM THƯỢNG

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền