*TĐ- TR 5- Mong Anh Hiểu (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

Mong Anh Hiểu

 

     Vừa ra khỏi phòng khám bệnh, gương mặt hắn đổi sắc ngay, giận dữ. Cô bạn gái hắn theo cùng hỏi ?

- Anh hôm nay sao thế?

- Cái lão Bác sỹ nầy khó ưa thật, chỉ nhờ có một chuyện nhỏ mà cũng đành từ chối. Thế mà còn lại hỏi quanh co đời tư, đời năm nhiều quá. Lần sau có lẽ anh phải tìm Bác sỹ khác thì hay hơn.

Thôi bỏ qua đi anh. Bác sỹ nào cũng thế thôi. Họ làm việc theo nguyên tắc của họ. Mình trách họ là mình sai. Chớ họ ch̉ẳng ghét bỏ hay keo kiệt với mình gì đâu.

 

      Hắn sang Đức cùng gia đình cách đây hai mươi năm. Hồi ấy hắn mới vừa lên mười. Khi học xong nghề thợ nề ba năm, có việc làm, cộng hắn là đứa trẻ có bản tính tự lập từ thuở nhỏ. Một hôm hắn hỏi cha mẹ hắn. Rằng hắn muốn ra ở riêng, cha mẹ hắn chẳng đặng đừng và bảo. "Mầy lớn rồi, muốn làm gì thì làm " Nghe xong, hắn lập tức mướn một căn phòng nhỏ đủ để hắn ở. Kể từ đó hắn xem như thoát ly khỏi gia đình và có một cuộc sống riêng biệt như bao gia đình khác.

 

      Căn phòng nhỏ, gọn đẹp, chỉ hai mươi mét vuông, tiền nhà, tiền phụ trội tổng cộng gần ba trăm bạc, so với tiền lương của hắn hàng tháng thì quá ư thoải mái. Nói chung nơi hắn ở chỉ võn vẹn một bộ Sofa, cái bếp nhỏ , cái tủ be bé đựng quần áo, một cái bàn cũng chẳng to và một máy Vi tính ngoài ra chẳng có cái đặc biệt cả.

 

      Sau giây phút lao động mệt mỏi nơi Công xưởng và những lúc đêm về hắn chỉ biết tựa lưng trên bộ Sofa yêu quí. Suốt mười năm trời từ ngày thoát ly khỏi gia đình hắn dường như quên mất cái giường và chiếc nệm ấm mà thuở bé hắn thường hay cận kề với nó.

 

      Qua nhiều năm ngủ trên bộ Sofa hắn thường hay bị chứng bệnh đau lưng, nhưng hắn không biết cứ ngỡ mình làm nghề thợ nề nặng nhọc nên sanh ra chứng bệnh ấy. Thường thường cũng hay đau rồi lại hết, hắn cho đó là chuyện bình thường, quên lãng, bỏ qua. Nhưng cách đây một tuần hắn bị đau ngay thắt lưng quá nặng. Nặng đến ngủ dậy không nổi và đi làm không được. Buộc lòng hắn phải điện thoại nhờ cô bạn gái đưa hắn đến Bác sỹ hộ.

 

      Đến Bác sỹ hắn khai hết bệnh tình. Bác Sỹ hỏi ? 

- Anh bị bệnh nầy lâu chưa?

- Dạ, cũng khá lâu.

- Bao lâu?

- Khoảng năm năm trở lại đây.

- Sao hôm nay anh mới đi khám.

- Dạ, hồi ấy ít ít thôi, nên tôi bỏ qua, hôm nay đau nhiều lắm.

- OK, Vậy tôi sẽ bổ thuốc cho anh uống, hy vọng đôi ba ngày chứng bệnh của anh sẽ thuyên giảm dần và tôi viết cho anh giấy giới thiệu đến Bác sỹ chuyên khoa về Massage trị đau lưng để anh chóng bình phục.

Ở tỉnh mình hiện đang ở, có rất nhiều Phòng mạch chuyên trị về bệnh nầy, anh muốn đến ông nào cũng được . Tùy anh.

- Thưa Bác sỹ, tôi muốn đến Phòng Massage của Người Thái Lan được không Bác sỹ ạ.

- Không được.

- Tại sao vậy Bác sỹ? Họ cũng Massage vậy.

- Tôi đã nói với anh là không được. À! Anh nghe tôi hỏi thêm?

- Bác sỹ cứ hỏi.

- Chiếc nệm ở nhà anh thường ngủ, anh mua cách đây bao lâu rồi?

- Chuyện nầy chẳng có liên quan gì đến bệnh đau lưng của tôi đâu Bác sỹ

- Có chứ.

- Từ ngày tôi ra khỏi gia đình ở riêng cho đến nay gần mười năm, tôi chỉ ngủ trên bồ Sofa thôi, có bao giờ mua chiếc nệm nào đâu Bác sỹ.

     

 

      Tôi hiểu. Thôi anh có thể ra về được rồi, chúc anh mau lành bệnh và nhớ hai điều tôi dặn:

1- Về nên mua cái giường ngủ nhỏ, lớn cũng ̣được và có chiếc nệm hẳn hoi.

2- Nhớ chọn Phòng Massage của người Đức, trị xong Bảo hiểm sức khỏe trả tiền hộ cho anh. Nơi đây tôi bảo đảm họ sẽ làm và giúp anh được những gì. Còn riêng Phòng Massage của người Thái Lan, anh phải tự trả tiền túi và tôi không rõ cách trị liệu của họ như thế nào. Nên không dám bảo đảm với anh. Mong anh hiểu cho.

 

 

Thủy Điền

01-4-2019

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền