*HLS 98- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình-VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

 

Lối Vẫn Cũ...

 

Lối vẫn cũ, lời hẹn hò chẳng cũ

Ngõ nhà ai hoa trổ lắm bông vàng

Cỏ vẫn xanh chân bước cứ thênh thang

Đừng trách vội một lời nguyền mơ mộng

 

Bến sông xưa vẫn dài vẫn rộng

Thềm đá này chưa héo hết rêu xanh

Mùa thay lá lại đâm chồi nhú lộc

Chút cô liêu bởi em vẫn chờ anh.

 

7.3.2016

 

 Hết

 

Chẳng có mây trời xanh biếc

Chẳng có giọt sương long lanh

Vắng bặt những lời dịu ngọt

Nào đâu tiếng sáo dịu êm...

Hết rồi chữ tình da diết

Số không cái nghĩa bền lâu

Chỉ còn cúc vàng ngơ ngẩn

Đợi ai sớm sớm vọng lầu...

 

7.3.2016

 

Ước Chút Thầm Thì

 

Sao lại cứ trách em hoài thế vậy?

Có khi nào em đã kịp quên anh

Từ hoàng hôn cho tới lúc bình minh

Lòng thổn thức hướng về nơi xa ngái

Ước ao rằng sẽ có anh mãi mãi

Dẫu biết rằng sông có lúc chao nghiêng

Nước tràn vô làm ướt cả lòng thuyền

Nắng có trải vẫn không khô như cũ

Lời hẹn thề đâu phải là quá khứ

Trái tim luôn lưu giữ bóng hình ai

Sao lại cứ trách em cứ trách hoài

Cho khoảng trống trái tim ngày thêm rộng...

Dẫu ngoài kia trăm ngàn cơn gió lộng

Vẫn đợi anh mỗi lúc chút thầm thì..

 

8.3.2016  

 

Nỗi Niềm Trông Đợi

 

Ngồi buồn tư lự lại trông ai

Ở chốn xa xôi cách dặm dài

Cháy bỏng con tim hồn đau đáu

Đặng lòng chẳng thể chút nguôi ngoai

 

Gió lộng đường khơi vị mặn mòi

Con thuyền rời bến lênh đênh trôi

Sóng trùng dữ dội mình xoay chuyển

Vẫn giữ vệt son nặng nỗi đời

 

Ừ rằng cái số cứ long đong

Hẹn gặp nhau rồi mà lại không

Lỡ cả bến xưa lòng trống trải

Để thuyền xao xác đợi bên sông

 

Xin đừng trách nhau nhiều như thế

Ta đã biết là ta chẳng thể

Quên nguyện thề khi đã hiểu nhau

Dẫu im lặng vẫn trọn tình sông bể

 

Cõi mộng mơ là chốn để về

Gửi trao ao ước và đam mê

Ý thơ mượt mà tràn hương sắc

Xoá khoảng xa nhau thật tràn trề

 

Bỗng nhìn cây lá nhớ về nhau

Nhạc rũ tình thưa dạ héo sầu

Khát vọng ngày xưa dường đã lặn

Cánh chim mỏi mệt tấp về đâu

 

Dật dờ chân bước dạ đơn côi

Mơ mộng giờ đây cũng hết rồi

Chiều lụi hồn hoang lan lệ đổ

Khát khao bỗng chốc lại chia đôi

 

Chẳng oán chẳng than dẫu một lời

Lắng nghe con tạo khúc chia phôi

Níu trì tâm ảnh cho bền chặt

Nhớ nhé đừng quên một khúc cười…

 

Hoàng Liên Sơn

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền