*LTH 36- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

 

Mùa Đi Qua Bến Xưa

 

Chầm chậm đi, chầm chậm bước qua

Bỏ lại sau lưng, chiều tím biếc

Treo đắm đuối, lời này giã biệt

Bóng nắng nghiêng, nắng quái thật thà ...

                     *

Qua bãi bờ xanh mướt, mượt mà

Líu ríu, dập dềnh con nước lớn

Trớn gió xoay chìm, trôi gờn gợn

Bờ sông, làng cũ, giấc mơ xa

                     *

Mê mãi chiều, trong mắt của nhau

Sao không gọi bóng ngày trở lại

Để khập khễnh, theo dòng đi mãi

Tiếc nuối gì, day trở lòng đau ...

                     *

Bao nhiêu năm ắp lẫm xuân thì

Đâu bến đợi, hẹn lần hẹn lữa

Cuộc sống khép dần điều chọn lựa

Gió bấc về, chầm chậm mùa đi

                     *

Anh bước dần qua ngõ chiều trong

Chuyện năm cũ, đâu còn bức bối

Trống hoác bến xưa, cơn gió thổi

Rớt mùa xuân nào đó, mênh mông ...

 

          Lê Thanh Hùng

 

Chiều Muộn

 

Nắng quái chiều, tinh nghịch

Dặm xuyên treo hiên nhà

Ủ hương xưa trầm tích

Nhớ một người đi xa ...

               *

Bâng quơ lời nhắn gửi

Lướng vướng rơi bên thềm

Buông chiều xanh rười rượi

Nhịp nắng mờ trôi êm

              *

Chiều đi, người ở lại

Miên man, tiếng thở dài

Mùa theo ngày đi mãi

Rơi bên đường ... một mai

              *

Còn đây lời gió gọi

Biêng biếc màu cỏ hoa

Mờ trong chiều, sương khói

Giăng giăng dấu nhạt nhòa

              *

Ngẩn ngơ tà áo cuốn

Trôi ngang lời hẹn hò

Ngập ngừng trong chiều muộn

Trãi lòng đứng đắn đo...

 

          Lê Thanh Hùng

 

Hình Như Thiếu Một Chút Gì

 

Sóng sánh ly rượu nhạt

Đãi đằng bạn bè xa

Vô tư trong tiếng hát

Của một thời đã qua

              *

Khúc hoan tình năm cũ

Rớt nhịp đời, hư hao

Đâu rồi thời hoa nụ

Đắng cay và ngọt ngào

              *

Bỗng dưng sao lỗi nhịp

Đâu rồi Soprano

Mà đẩy đưa giao tiếp

Lời hẹn hò chênh phô

             *

Ồn ào, sao thiếu vắng

Một tiếng cười, bâng quơ

Bên thềm treo sợi nắng

Gió cuốn, bay hững hờ ...

             *

Ơi ngày xanh đồng vọng

Một tầm xa, dại khờ

Kỷ niệm nào rát bỏng

Hun hút chiều bơ vơ

 

          Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền