*CVM 2- Thương Vô Cớ Nhớ Vô Cùng (Thơ) Nhà Thơ Chu Vương Miện (CA- USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

 

Thương Vô Cớ Nhớ Vô Cùng

 

 

con tắc kè còn đậu ngọn me

khan cổ gọi bậu từ năm nọ

[thơ Phan Thị Ngôn Ngữ]

 

chiếc cổng làng 30 năm vẫn rứa

qua vẫn ở không ngóng gió 4 chiều

ngỡ người thân xưa lớp gạch tường xiêu

hương lúa làng quê chiều dông chiều gió

sương muối nhạt nhoà trên từng gốc rạ

mùi đất ải trấu tro mùi khói rơm

cứ ngấm dần chân tơ kẽ tóc trái tim

dù phương người chả thế nào? quên được?

mỗi độ mỗi mùa mồ hôi da thịt

áo mẹ lưng cha mùi tóc chị em

vẫn cứ trời phùn gió bấc liên miên

bên bếp than củi vườn lách tách

mùi khoai lùi gạo rang ngào ngạt

ký ức làng quê nuôi lớn tự bao giờ?

chiếc cổng làng giếng nước cây đa

sân đình gốc gạo già cô độc

qua nơi đây còn đủ hồn đủ phách

mỗi sáng mỗi chiều từng mỗi con trăng

30 năm dầu bậu chả hồi âm?

nhưng nghĩa xóm tình thôn qua vẫn đợi

lòng nước giếng vẫn dâng lên vời vợi

của làng quê thân thiết đến bao đời?

những ngày mùa vàng gánh lúa reo vui

chưa ráo mồ hôi uống ngay bát nước

nhìn nơi cổng làng nhìn nơi tổ quốc?

nơi đất lề quê thói giếng nước sân đình

30 năm thương vô cớ nhớ vô cùng

 

Chu Vương Miện

VNQT

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền