*LTH 42- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

 

Sóng Xa

 

Góc mây trắng ngang trời xúng xính

Nắng vàng chiều, ngập bước chân êm

Biển Hòn Rơm, giật mình vờ vĩnh

Con sóng xa, úp mở quanh thềm

                     *

Em, sắc màu lung linh, trước biển

Dập dờn, trên con sóng lượn quanh

Như khách lạ, lơ ngơ hóng chuyện

Đăm đắm chiều, tím biếc biển xanh

                     *

Sao nhớ hoài, một thời trai trẻ

Biển mênh mông, sâu thẳm chân trời

Mãnh trăng khuyết, treo bờ quạnh quẽ

Đêm Hòn Rơm, hiu quạnh người ơi!

                     *

Xuồng lưới Rùng, buông dầm nằm ngủ

Chờ nước lên, sóng vỗ triều đêm

Gối lên lưới, loang hương ngày cũ

Loáng thoáng chập chờn, tan dịu êm

                     *

Nay trở lại, ngày xưa trở lại

Biển vẫn xanh trong biếc tầm nhìn

Vẫn con sóng thì thầm ru mãi

Chỉ tiếc là, lâu lắm bặt tin ...

 

Lê Thanh Hùng

 

Bất Chợt

 

Giận ai, về đây tức tưởi

Tội nghiệp đứng lại dỗ dành

Gió đưa chiều đi rười rượi

Vô cùng, nắng trãi mong manh

                 *

Nín đi kẻo trời tối lắm

Đường xa hoang vắng một mình

Bóng nắng hoen mờ tím sẩm

Im nghe, mắt biếc lung linh

                 *

Đăm đắm lặng thinh, không nói

Vụng về, xao động vành tay

Ẩn ức mơ hồ tiếng gọi

Xoay ngang, chậm bước đưa ngày

                 *

Khói sương giăng chiều mờ tỏ

Chông chênh theo dấu ngập ngừng

Nước mắt đã rơi đâu đó

Khẻ cười ráo hoảnh, quay lưng

                 *

Bổng dưng bị chê ngốc nghếch

Thôi đành, ráng bước theo mau

Biết sao, mỗi người mỗi nết

Ráng chiều bong vỡ, bợt màu ...

 

Lê Thanh Hùng

 

Trở Lại Chợ Đường Biên.

 

Đêm hư ảo

Ồn ào

Quyến rủ

Nổi trôi

Trong cơn lốc gọi mời

Dịu êm

Như lời yêu xưa cũ …

Huyễn hoặc đêm

Một tiếng ru

Đời!

Lúng liếng, chênh chao

Ai mặc cả ?

Cứ tưởng mình đâu có ngu ngơ

Mà thua thiệt

Vẫn người trả giá

Bởi bâng quơ ...

Một Tiếng

Em mời!

 

Lê Thanh Hùng

      Bắc Bình, Bình Thuận

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền