*PĐN 8- Vài Lời Góp Ý Của Nhà Thơ Phạm Đức Nhì (Texas- USA)

 

Nhà Thơ Phạm Đức Nhì

 

 

Bạn Thủy Điền thân mến,

 

Tôi đã đọc rất kỹ hai bài thơ của bạn.

 

 

Thúy Điền

 

 

 

 

Cũng Vì Yêu

 

Cũng vì ai mà đêm về trăn trở

Giấc ngủ không yên thao thức mỏi mòn

Cũng vì ai mà xao xuyến tim non

Lòng tơ tưởng ước mơ về một hướng

 

Cũng vì yêu nên trở thành cao thượng

Chỉ có nàng là tột đỉnh thương yêu

Chỉ có nàng là ánh sáng muôn chiều

Đang chỉ lối một tình yêu đẹp tuyệt 

 

Cũng vì em tình ta..... càng thấm thiết

Ngỡ trăm năm chăn gối thắm mặn nồng

Ngỡ thiên thu đời sẽ hết bão giông

Bao hạnh phúc sẽ dâng tràn một kiếp

 

Cũng vì em mà biết bao mộng đep

Ta xây thành bằng hơi thở nhịp tim

Trong phút giây em lặng lẽ im lìm

Phá vỡ nát những tin yêu hy vọng

 

Giờ chia tay đôi đường, hai cuộc sống

Kẻ đau sầu, người mắt lệ quần sâu.

 

Thủy Điền

29-06-2019

 

 

 

Thủy Điền

 

 

Mùa Hạ Rồi Em Đi

 

Mùa hạ rồi em đi

Xác Phượng gầy ứa lệ

Con Ve sầu khóc kể

Tiếc bạn tình bao năm

 

Những ngày em xa xăm

Mưa tuôn đổ thất thường

Nắng vàng gay gắt lắm

Như  hờn giận ly hương

 

Mùa hạ, mùa yêu thương

Mùa vui buồn tuổi thơ

Mùa hứa hẹn, đợi chờ

Mùa đẩm đầy nước mắt

 

Mùa hạ rồi .... xa lắc

Trời đất dường ngã nghiêng

Anh như người chết điếng 

Giữa trần gian mênh mông

 

Mùa hạ rồi .... sang sông

Hạnh phúc bên tình nồng

Anh một đời cô lẻ

Năm tháng dài long đong.

 

Thủy Điền

07-07-2019

 

 

  

 

Nói chung, bạn có kỹ thuật thơ vững. Ngôn ngữ, hình tượng tương đối đẹp, đơn giản, dân dã và gần gũi. Thơ đẹp, tròn trịa nhưng ít cảm xúc.

 

Một vài đề nghị:

 

1/ Tứ thơ: Nên chọn cảnh thơ cụ thể để Cái Tôi được trải hết tâm sự; không nên kể lể “chung chung”.

 

Thí dụ như bài Cũng Vì Yêu; chỉ nên khai thác một điểm thôi – nhưng phải đào thật sâu. Hoặc là “trăn trở, thao thức, xao xuyến” như đoạn đầu, hoặc là “cao thượng” như đoạn 2 … Bạn “ôm” nhiều quá nên “tình” không đậm, ấn tượng nơi người đọc hơi bị yếu.

 

Trong Mùa Hạ Rồi Em Đi bạn cũng dàn trải hơi rộng. Thu hẹp cảnh thơ để “tình” cô đọng lại, bài thơ sẽ “ngọt” hơn, đọc đã hơn.

 

2/ Thể thơ: Số chữ trong câu và cách gieo vần của bạn Cứng quá – như trong bài Cũng Vì Yêu. Mỗi câu 8 chữ đều đặn, lại gieo vần liên tiếp – 18 câu (bỏ câu đầu, câu cuối không vần) có đến 8 cặp vần, đọc lên hơi bị đơn điệu và bị ngán. Tôi gọi là “hội chứng nhàm chán vần”. Bạn nên thay đổi số chữ trong câu; khi 5 chữ, khi 10 chữ, khi 7,8 chữ để thay đổi nhịp điệu của bài thơ.

 

Còn vài điểm nữa, có dịp sẽ trò chuyện với bạn sau. Bạn có Facebook không? Tôi sẽ gọi nói chuyện với bạn. Tôi gởi bạn đọc chơi 2 bài thơ.

 

TRÚNG GIÓ  

 

Buổi chiều

mặc phong phanh

lại ngồi gần cửa sổ

không may phải cơn gió độc

nàng nằm ngay đơ

mặt tái xanh

mắt nhắm nghiền

môi tím ngắt

 

Các con tôi la hoảng

bà con lối xóm tới đầy nhà

rồi người cạo gió, kẻ giật tóc mai

người bôi dầu xoa nóng gan bàn chân

 

Một lúc lâu sau nàng hồi tỉnh

tay chân cử động

mặt đã đỡ xanh

mắt đã long lanh

môi đã có chút mầu hồng

có điều khi được hỏi

nàng ú ớ chẳng nên lời

cơn gió quái ác đã khiến nàng á khẩu

 

Tôi thức dậy

trời vừa rạng sáng

không có tiếng chửi chó mắng mèo

như mọi khi

cũng không có tiếng ca cẩm

than thân trách phận

 

Thay vào đó

là tiếng chim hót

trên cành bưởi trước nhà

tiếng dế xa xa

tiếng đàn gà con

tíu tít kiếm ăn ngoài ngõ

tôi nghe được cả tiếng xào xạc

của mấy tầu lá chuối

đong đưa trong gió

 

Ôi! Đã lâu, lâu lắm

tâm hồn tôi

mới đủ thanh thản

nhẹ nhàng

để nghe được

những âm thanh

dễ thương như thế

 

Tôi bước ra ngoài

các con tôi đang học bài

cũng đưa mắt nhìn tôi

mỉm cười ý nhị

 

Ôi! Thật lạ! Cuộc đời!

nỗi bất hạnh của một người

có khi là hạnh phúc

của nhiều người khác  

 

                       Phạm Đức Nhì  

 

 

VỀ NGAY EM NHÉ   

          (Đoạn viết thêm của bài Trúng Gió) 

  

Tháng trước nhạc phụ ốm nặng

vợ bay về Việt Nam

tôi ở lại đi làm

và chăm nom hai đứa con ăn học

phải đi chợ, phải chui vào bếp

kho thịt, chiên cá, nấu canh

tối đến

nằm một mình

chiếc giường bỗng rộng thênh thang

trống trải

tiếng chim hót, tiếng dế, tiếng gà

nghe mãi

cũng nhàm

và tiếng xào xạc của lá chuối

cũng không còn dễ thương

như ngày đầu nàng trúng gió

hai đứa con hôm nào

cùng phe với bố

giờ bắt đầu thèm nghe tiếng mẹ trên phone

ba bố con ngồi ăn cơm

mặt buồn rười rượi

đứa lớn buông đũa mếu máo

“Bố gọi về xem ông ngoại khỏe chưa?”

đứa bé khóc òa

“Con muốn mẹ về với con.”

(nó nói trong tiếng nấc)

 

Em ơi!

dù biết rồi sẽ lại phải nghe

đủ những tiếng chì, tiếng bấc

đón em về nhà

anh vẫn rất hân hoan

bấc chì

thôi thì …cũng phải …cố quen.  

 

                      Tháng 7 năm 2011   

                           Phạm Đức Nhì   

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền