*LTH 48- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

 

Ngập Ngừng Chiều

 

Em bước qua khe hở cuộc đời

Chợt thấy một hoàng hôn tím biếc

Rực rỡ vàng, chiều xa biền biệt

Gọt xuân hồng, ngày tháng hao vơi ...

                      *

Cứ chờ trông, điệu nhạc hoài mong

Đêm cuồng nhiệt vòng tay vương vãi

Mùa năm đó, đâu còn trở lại

Quay quắc chiều xa, đến quặn lòng

                      *

Em bước qua lối nhỏ, bước qua

Sâu thẳm nhớ, một hoàng hôn khác

Mây trắng cuối trời như kiêu bạc

Hờ hững trôi, trắng muốt, mượt mà

                     *

Nuối tiếc gì tiếng vọng sau lưng

Cứ thấp thoáng lối mòn bé nhỏ

Quanh quất dấu ngày, rơi đâu đó

Mà đắn đo rối bước ngập ngừng?

 

          Lê Thanh Hùng

 

Nơi Con Sông Chảy Chậm Qua Làng

 

Con sông chảy qua làng, duềnh ngang

Loang loáng nước triều lên chầm chậm

Gió biển gọi, từ nơi xa lắm

Soi tháng giêng, bóng cá đối vàng

                       *

Theo đường lưới thả, nắng vờn qua

Tiếng vỗ nước, đắn đo giăng mắc

Dập dềnh đưa chậm chiều thưa nhặt

Tiếng cựa mình của hạt phù sa

                      *

Bóng người qua kẽ lá nhạt nhòa

Đang giũ lưới bên bờ bãi vắng

Một mình ngồi nhấm nha nhấm nhẳng

Quấn nỗi niềm, đâu đó chua ngoa ...

                      *

Lững thửng, xuồng trôi theo mớn triều

Tăm cá lặn, sóng xô rều rác

Nổi nênh chiều, trong mờ bợt bạc

Gió ở đâu về, buốt quạnh hiu

                      *

Sông chảy bình yên, đổ theo dòng

Ngồi chống cằm, vẩn vơ cơm áo

Hình như có điều gì gượng gạo

Lấn cấn chiều buông thả bên sông ...

 

          Lê Thanh Hùng

 

          Đêm Một Mình

 

Vô cùng đêm, ráo hoảnh tình

Xa, rồi năm tháng phiêu linh góc đời

Lệch, nghiêng tuổi mộng hao vơi

Hết, đôi co thấu lẽ đời trước sau

Qua, đắng cay đượm sắc màu

Xanh, tươi ký ức ngọt ngào quanh đây

Chảy, tràn mộng tưởng phô bày

Thấy, đem vụng dại vần xoay một mình

 

          Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền