*HLS 131- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

 

Chỉ Một Nơi

 

 

Gió mùa đông bắc mới tràn sang

Áo ấm lại đem ra bán hàng

Tấp nập người mua về chống rét

Túi to túi nhỏ xách cùng mang

 

Ngỡ rằng cái lạnh đã ra đi

Như kẻ cô đơn để lỡ thì

Duyên ế tình khô e thấy khổ

Làm sao dám nói cái chi chi

 

Chờ nắng hạ về hong trái tim

Mà sao ánh sáng cứ trôi chìm

Đợi hoài nghe nản thôi đành vậy

Cuộc sống cuộn xoay như thước phim

 

Ngóng tiếng thiên di vụt thoáng qua

Trời đêm hằng ước bóng trăng ngà

Sao băng vụt tắt nghe thao thiết

Bầy dế tung tăng lại hát ca

 

Gió thốc khua rèm đẩy loanh quanh

Cành cây liễu rủ lá buông mành

Bóng hình ai đó nghe buồn bã

Trằn trọc thức hoài đêm mãn canh

 

Ngẫm trong trời đất bụi phong trần

Thao thức trở trăn đã mấy lần

Dài cổ chờ tin sao chẳng thấy

Biết chăng người ấy có còn thân

 

Duyên số người ta định ở trời

Hèn chi liên luỵ cái thân tôi

Nhớ thương gửi gắm vô trong nớ

Vạn kỉ vẫn chờ chỉ một nơi.

 

20.4.2015  

 

 Chúc Mừng Sinh Nhật

 

 

Tháng tư xuống phố chọn hoa

Ngát lừng một góc làm quà tặng anh

Loa kèn nở trắng thật xinh

Hương thơm nói hộ nghĩa tình bạn thơ...

 

Chiều Xưa

 

Có một chiều trên bến sông xưa

Gặp lại cố nhân lòng bối rối

Bất chợt như là mình có lỗi

Bởi chiều xưa lặng lẽ ra đi

 

Để bây chừ biết nói năng chi

Cứ lặng im nghe dòng sông chảy

Con nước cũ như lòng người vậy

Chút hững hờ mây gió đong đưa...

 

T4-2016 

 

 Tình Thơ

 

Cảm ơn ai đã ghé thăm

Lời ai chia sẻ trong ngần tình thơ

Cho lòng ai chút ngẩn ngơ

Cho thơ ai chẳng hững hờ với ai

Bến xưa thuyền chẳng nhạt phai

Sá gì cá lội sông dài biển sâu

Thế gian bãi bể nương dâu

Tình ai vẫn mãi đậm màu sắt son

Thầm thì một chút cỏn con

Để cho ta mãi mãi còn tơ vương...

 

25.4.2016

 

Nắng Vàng Ngày Xưa

 

Từ "Ô cửa đựng mùa xuân"

Ngắm nhìn ai chút tần ngần vấn vương

Hai mùa mưa nắng toả hương

Luyến lưu một thuở má hường tóc mây

Xa rồi hơi ấm bàn tay

Thảng quên gió phả hương say nồng nàn

Ngây thơ còn chút ngỡ ngàng

Tràn trong khoé mắt nắng vàng ngày xưa...

 

Hoàng Liên Sơn

26.4.2016 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền