*HLS 143- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

 

 Lẻ Loi

 

Bơ vơ cuối bãi đầu ghềnh 

Đời như chiếc bách lênh đênh mỏi mòn

Tấc lòng một cõi héo hon

Thờ ơ nước chảy đá mòn buông xuôi

Đời là một cuộc rong chơi

Trùng dương sóng đẩy xa khơi vẫy vùng

Khát thèm một chút tương phùng

Lỡ chân lạc bến để lòng hoang mê

Nhạt thu ở cõi đi về

Lá vàng rải kín nặng nề bước chân

Lối xưa một chút tần ngần

Hàng cây xơ xác hoa tàn lá thưa

Giật mình gặp lại cơn mưa

Áo em ướt lạnh gió lùa đường trơn

Thoáng đâu con mắt dỗi hờn

Tấm chân tình đã bạc sờn phôi phai

Xa rồi gót đỏ trang đài 

Hết rồi mã trúc thanh mai hôm nào

Vắng trăng rồi thiếu cả sao

Kể chi ván thấp thuyền cao khó chèo

Đi trong tiếng gió đìu hiu

Mông lung lời trách lời yêu mập mờ

Ta về bến để đợi đò

Lặng nghe đâu đó tiếng hò...Lẻ loi.

 

26.7.2016 

 

Thì Thầm Bến Mơ

 

Bến mơ còn mãi thì thầm

Nửa vầng trăng khuyết đang chầm chậm trôi

Canh khuya hồn dạ chơi vơi

Gom vần thơ đọng bao lời nhớ nhung

Con đường vẫn đợi nhịp chung

Sớm nay giây phút tương phùng đã trao

Yêu thơ...vấn vít ngọt ngào

Men thơ như thể rượu đào nồng say...

 

26.7.2016  

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền