*TĐ 104- Sương Thu 8 (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

Sương Thu 8 

 

Thương chàng trĩu nặng đôi vai

Thương đôi mắt mỏi dạn dày gió sương

Càng thương, càng mến, càng thương

Thiếp xin tạ lỗi hoang đường nghĩ suy

Chén cơm manh áo cũng vì

Lời than, tiếng thở dậy nghi bất thường

 

Tình yêu khác hẳn tình trường

Dẫu xa muôn dặm quê hương trong lòng

Thiếp như lóng lánh dòng sông

Chàng như thuyền nhỏ căng buồm lướt mau

Một lòng, một dạ trước sau

Ngày đầu đã hứa thiếp nào chớ quên

 

Bao giờ hết nắng, mưa rền

Gió thu thôi lạnh, vững bền .. nhạt phai.

 

Thủy Điền 

12-10-2019

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền