*TĐ 14 TR Chiếc Áo Mỏng (Tản Mạn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

Chiếc Áo Mỏng

 

   Xung quanh ai cũng bảo. Thằng Khánh dạo nầy nó thế nào, ăn trúng cái quả gì mà mặt mày lúc nào cũng cao có, khó chịu luôn hầm hầm trước mặt mọi người, chẳng thèm đếm xỉa đến ai hết. Chính mẹ nó là người nó yêu thương và thần phục nhất mà bà còn bị nó nạt ngang mấy trận. Thật không nói nổi.

 

       Khánh xưa nay hiền lành lắm, từ lời ăn, tiếng nói chàng rất cẩn thận, sự giao tiếp của chàng thì khỏi chê. Có mỗi tội là ít học hơn người bởi gia đình chàng anh em quá đông, cha mẹ không đủ sức lo cho chàng ăn học đến nơi, đến chốn. Nên cuối cùng phải vào đời sớm với hai bàn tay trắng và sức lao động của mình. Nói chung Khánh là người rất năng động, nhưng cuộc sống vất vả cứ vẫn là vất vả do gánh nặng gia đình. Khánh năm nay cũng đã hai bảy tuổi đời, lẽ ra chàng đã có gia đình và sanh con, đẻ cái từ lâu như bao trang bạn khác, nhưng tất cả đều do hoàn cảnh. Nhiều lúc chàng nghĩ, dù hoàn cảnh thế nào đi nữa mình cũng cần phải có một người yêu dù người ấy đẹp, xấu cũng không thành vấn đề, miển người ta biết yêu thương mình là tốt rồi. Qua bao ngày trăn trở chàng quyết định yêu Chanh (Cô bạn láng giềng).

 

      Hai người đã quen nhau lâu rồi và là bạn hằng ngày cùng đi làm việc chung, nhưng đến nơi thì mỗi người tẻ ra mỗi hướng và có công việc riêng của mình. Mỗi chiều về gặp nhau chàng thường hay tâm sự và dạm hỏi đôi điều, nhưng nàng cứ tìm mọi cách tránh né, không chấp nhận những lời tỏ tình mà chàng đã trao và để rồi chàng phải đành ôm nỗi thất vọng vào lòng. Mỗi lần thất vọng là mỗi lần nỗi đau cứ chồng chất, nhưng chàng nhất quyết không ngã gục và quyết theo đuỗi mục đích đến cùng. Cuối cùng thì nàng cũng phải ngã lòng, nhưng cố giữ không để lộ diện sự yêu đương cho chàng biết mà cứ thẩn thờ như nước cuốn trôi. Thật sự thì chuyện yêu đương dầu có giấu giếm đến đâu thì cũng không qua mắt hết người đối diện và nhất là người ấy đang chăm chú vào mình. Một ngày cuối tuần thừa cơ hội chàng hỏi nàng? Em yêu anh thật rồi phải không Chanh. Nàng không từ khước như những lần trước nữa mà im lìm quây mặt đi một nước về nhà.

 

      Trong những đêm u buồn tính lẻ, chàng chợt nghĩ ra có lẽ trời đã không phụ mình. Bao hy vọng cứ dồn dập vào tim chàng, chàng như muốn tóm gọn nàng về tay mình ngay tức khắc. Nghĩ thì nghĩ vậy, chớ chuyện đời đâu có dễ như ăn cơm. Vì quá yêu nên lúc nào chàng cũng muốn gần nàng hơn, nhưng ngược lại, nàng càng lúc càng tránh xa ra. Cái khoảng cách ấy từ chỗ không ghen mà trở thành một con người vô cùng ích kỷ.

 

      Gần cả tháng trời nàng giấu mặt, nỗi bi quan dâng khỏi bộ óc dầy của kẻ đang yêu, chàng không còn kiềm chế được nữa. Một hôm chàng thấy nàng trên đường về, lòng mừng, nhưng ngỡ ngàng vì hôm nay nàng khác lạ quá, rất diện, mặc chiếc áo bà ba hoa mỏng, môi đỏ, má hồng khác hẳn trước đây một tháng nàng còn là cô gái quê mùa chân lấm, tay bùn. Đặc biệt chiếc áo mỏng, mỏng đến nổi khoe cả thân người.

 

      Sau cuộc gặp gỡ ấy, ngày nào cũng thế, cứ mỗi lần đi ngoài đường, nàng đều thay đổi bộ áo mới, hấp dẫn hơn, hầu muốn cho chàng hiểu rõ và nhận ra nàng đã thật sự yêu chàng và tạo cho chàng những thích thú hơn. Nhưng trái lại chàng không hiểu điều ấy cứ nghi oan cho nàng là ngã yêu người khác, chê chàng là kẻ nghèo hèn rách túi. Bao nhiêu lầm lẫn, hoang mang của chàng đã dẫn đến sự ghen tuông vô cớ, bực dọc, giận cá chém thớt gây mất lòng biết bao người bên cạnh trong đó có chính cả mẹ mình.

 

      Thời gian- rồi thời gian, qua bao người khuyên giải, sự hiểu lầm cũng dần dần tan đi và nàng đã đến với chàng bằng một tình yêu chân thật. Trong chân thật ấy nàng đã kể rõ hết cho chàng nghe "Chuyện tình yêu khởi đầu là như thế đó". Và, chàng mới chợt tỉnh, nghĩ ra. Xin lỗi em. Ô! Ta là kẻ vô tình.

 

Thủy Điền

18-11-2019

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền