*HHSG 16- Một Sáng Mưa Buồn (Tản Mạn) Nhà Văn Hai Hùng SG (Texas- USA)

 

Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn

 

 

 

Một Sáng Mưa Buồn

 

 

     Sáng nay bầu trời không như mọi ngày, chẳng thấy vầng thái dương xuất hiện ở đàng đông, chẳng thấy tiếng của bầy chim sẻ ríu rít ở trên cây me trước sân nhà, cũng chẳng nghe tiếng rao hàng của bà Chín bán cháo đậu trong xóm, chỉ nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng mưa rơi tí tách từng hạt buồn, nó cứ gõ nhịp đều đều  trên cái vỏ bao Nylon nằm chỏng chơ trên sân nhà, tôi chợt cảm thấy mình đang mang một tâm trạng buồn, buồn như cơn mưa vừa chợt đến sáng nay.

                      

   "Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt", tiếng hát trên radio của nhà hàng xóm phát ra ca khúc buồn này như làm tăng thêm cung bậc của nỗi buồn trong tôi, trời mưa cứ rả rích không ngơi như muốn "Cấu xé" tâm trạng không vui của tôi trong một sáng mưa buồn.

 

    Nghe đài phát thanh thông báo cơn áp thấp nhiệt đới đang ùa về thành phố, nó đã vô tình ngăn những trái tim đang hò hẹn nhau, nó vô tình lấy bớt khách của hàng quán mà sáng nào cũng đầy ắp người lui tới, vô tình lấy đi vài chục ngàn đồng cho những cuốc xe của chú xe ôm đừng chờ khách bên đường, nhưng theo luật bù trừ nó đã cho tôi cảm nhận được cái nên thơ của cơn mưa, nó đã tạo nguồn cảm hứng cho Thi, Nhạc sỹ sáng tác những ca khúc, những  vần thơ nói về tình yêu đôi lứa, về kỷ niệm buồn vui trong cuộc , về trăn trở cho cuộc mưu sinh trên đường đời, tôi cũng vậy cơn mưa đã khơi lại cho mình lại cầm viết lên nói lên cảm xúc , nói lên tiếng lòng của mình đối với người thân, bạn bè, nói với vùng ký ức mình một thời đã qua, nếu không có cơn mưa chợt đến sáng nay để làm cho nỗi buồn trong tôi trổi dậy,chắc tôi cũng chẳng có được nỗi niềm như sáng nay, chắc tôi cũng sống như bao ngày đã sống, ví như cây hoa ngày hai lần tưới nước bón phân theo chu kỳ để được lớn lên theo thời gian rồi già đi, rồi héo úa rồi từ giả cõi đời coi như hoàn tất chu kỳ của cuộc sống.

 

  Vậy là trong xóm có người trở về với các bụi, người trung niên này anh cũng còn khỏe mạnh, sức sống phơi phới trong anh, những tưởng anh sống chí ít cũng vài mươi năm nữa, để tận hưởng những gì mà cuộc sống đang diễn ra,  chỉ một cơn đột quỵ vậy mà lão "Thần chết" đành lòng dìu anh về bên bia suối vàng, có phải cơn mưa kia đã đoán được người bạc mệnh sẽ ra đi nên vội bay về đây để khóc tiễn biệt một kiếp người, anh bạn ơi ! Con đường anh đi là nơi tất yếu ai trong cõi đời này cũng phải đi qua, không sớm thì muộn mà thôi, anh cũng nên yên vui với phần số đã định của mình, dân gian mình có câu: " Chết trước được mồ mả ". Mong anh được mồ yên mả đẹp để mãi rong chơi cuối trời quên lãng anh nhé .

 

   Sáng nay trong xóm có  đám cưới, nhà gái treo đèn kết hoa tuy không lộng lẫy nhưng cũng ấm cúng với hoàn cảnh gia đình của họ, thật lạ trời đang u ám vậy mà gần giờ làm lễ dạm ngõ rước dâu thì trời lại hững nắng, " Cao xanh" kia cũng muốn chia sẻ niềm vui của đôi lứa, ngài đã trao món qùa cưới thật ý nghĩa cho hai họ bằng những tia nắng ấm áp sau cơn mưa của trời đất Sài gòn, đến đây tôi chợt nhớ bài hát có câu : "Trời Sài gòn đang mưa rồi chợt nắng", diễn tiến của thời tiết nó đỏng đảnh như các cô gái Sài gòn hay nũng nịu bắt bạn trai phải chìu chuộng hết ga các cô mới thỏa lòng, đến đây tôi cũng đành phải đỏng đảnh để vui với cái vui của gia đình này , tôi " đưa tay vén nỗi buồn" sang một bên và cầu chúc cho Tân lang và Tân nương thật bền lâu duyên giai ngẩu., cầu mong họ sẽ dìu nhau đi đến cuối cuộc đời cho dù có gian nan đón chờ phía trước .

 

  Mới buồn đó rồi vui  đó, mới còn đó rồi mất đó, mới mưa đó rồi nắng đó. Cuộc đời này theo quan niệm của nhà phật nó rất vô thường, được rồi mất, có rồi không, cuộc sống chung quanh mình lúc nào cũng tất bật, nào là cơm áo gạo tiền, nào là vinh hoa phú quý, có hôm nào mình cho cuộc sống nó 

"đi chậm" lại, bới những toan tính hơn thua được mất,  để quan tâm đến tổ ấm gia đình nhiều hơn, quan tâm đến bạn bè mình hơn, có khi nào mình soi gương thấy nếp nhăn trên gương mặt, tóc bạc trên  đầu mình không? Lúc này là lúc đời mình cũng sắp "Xanh rêu" rồi, lúc này nên chăng gác lại những toan tính thiệt hơn, những " tầm thường" trong cuộc sống, mình sống từ tâm hơn với chính mình và với mọi người, tị hiềm ơi mi đừng theo ta nữa, ganh ghét ơi hãy lui lại bên đời, thù hằn ơi thôi nên trở về dĩ vãng, được vậy tâm hồn mình sẽ thăng hoa trong những ngày còn lại trên cõi đời này, tôi nhớ câu : " Năng thuyết bất năng hành"  ý nghĩa nôm na là: Nói dễ làm thì khó, tôi mong mình được một phần ít thiện tâm trong người là quý lắm rồi.

 

  Trời lại đỗ mưa. Cái bao nylon gió thổi cuốn đi đâu mất nó không còn nằm lại để gõ nhịp cùng hạt mưa rơi tí tách trên sân tôi mới thấy thấm thía của nghĩa vô thường, được rồi mất , có rồi không... Ngoài kia phố xá vẫn quay cuồng với dòng đời tuôn chảy...

   SG một sáng hạ tuần tháng sáu. 

 

Hai Hùng Sài Gòn

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền