*LHD 8- Xuân Bốn Mươi (Thơ) Nhà Thơ Lộc Duy Hùng(Cần Thơ- VN)

 

Nhà Thơ Huỳnh Duy Lộc

 

 

Xuân Bốn Mươi

 

Thời gian đong đưa đùa giỡn

Cuốn đời theo những lo toan

Én xưa bay về phố lượn

Ngày phai và tóc phai chiều !

Chiều phai đời tuổi bốn mươi

Chợt dưng nhớ thuở nằm nôi

Mơ lần được nghe con gọi

"Ba,ba..." tiếng thốt đầu đời

Đừng giấu nỗi buồn trong mắt

Em ơi mười năm qua rồi

Mười năm hết lòng sống thật

Tẻ buồn hai đứa ta thôi !

Đêm nay giao thừa lại đến

Tiếng chuông già cỗi gõ rồi

Quạnh hiu chúng mình đốt nến

Vi vu ngọn khói lạc loài

Xin em đừng lần tay kiếm

Thời gian - sợi tóc bạc màu

Xin em nằm im mà nếm

Chút mùa xuân mọn xanh xao

 

 Lộc Duy Huỳnh

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền