TĐ 158- Nhìn Lại Một Chặng Đường (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

Nhìn Lại Một Chặng Đường

 

(Kỷ niệm 39 năm ngày tôi xa quốc)

 

Trời mùa thu, tháng mười se se lạnh

Mưa rơi nhiều làm ướt áo em, anh

Lẽn màng đêm theo thuyền lướt sông xanh

Đi vượt biển lìa quê, xa cố quốc

 

Bảy mươi tiếng vượt trùng dương chết ngất

Biển và trời ôm trọn mảnh thân côi

Thuyền vẫn trôi, nước cũng vẫn trôi

Chẳng ai biết, về phương trời vô định

 

Trong sợ hãi, người người đều câm nín

Nằm thở dài cho định mệnh đi qua

May trời thương, hoàng hôn phủ, chiều tà

Đang buồn ngủ bỗng gặp manh chiếu rách

 

Mười ba ngày tựa mình bên cá Sắt

Đầu đội trời, chân chạm mặt biển khơi

Dịch hoành hành hai đôi mắt đỏ ngời

Cơn khủng hoảng vây quanh đời tị nạn

 

Sin-ga-pore trại tiếp người đã cạn

Cao ủy đành tống cố tận Nam dương

Đảo, xanh rừng xa lạ kẻ tha hương

Bao muỗi đói tha hồ mà hút máu

 

Cắn răng chịu hai tháng dài nương náu

Sốt rét rừng đã xuyên thủng làn da

Để cuối cùng được đến Ja-kar-ta

Chờ phát lệnh lên đường sang xứ tuyết

 

16, tháng mười hai, tám mươi. Quả tuyệt

Frank-furt đầy hoa ngọc , chói rơi ... rơi

Mền che thân nửa kín lại nửa vời

Thân cúm núm nhơ con gà mắc nước

 

Ngày lại ngày theo chân người từng bước

Cũng quen dần, nhẹ nhõm nỗi nhớ quê

Thư đi qua, thư đi lại, hẹn thề

Ngày trở lại xin mẹ chờ, em đợi

 

Lời nói thật, trở thành câu hứa dối

Bao năm dài biền biệt chốn phương xa

Nơi quê hương mẹ càng lúc càng già

Em cũng thế lớn lên từng nhịp tuổi

 

Chốn đất khách vấn thân vào túi bụi

Vạn, bá nghề vất vả để mưu sinh

Mong sao cho cuộc sống được an bình

Đời hậu thế sáng ngời như trăng tỏ

 

Ba chín năm qua rồi, như mới đó

Hơn nửa đời mà có được gì chăng

Sầu, khổ đau, tóc đã nhuộm hoa răm

Vui sướng lắm là khi nhìn đàn cháu

 

Ba mươi chín năm xứ người nương náu

Một chặng đường phiêu bạt đã đi qua.

 

 

Thủy Điền

16-12-2019

 

 

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền