*LQH 25- Trong Khi Chờ Giáng Sinh (Thơ) Nhà Thơ Lý Quang Hoàn (Florida- USA)

 

Nhà Thơ Lý Quang Hoàn

 

 

TRONG KHI CHỜ GIÁNG SINH

 

 Những căn nhà hàng xóm 

đã vội vã chăng đèn và kểt hoa 

cho mùa Giáng sinh sắp đến ...

Tôi đã ngồi im lặng trong bóng tối

bên hàng hiên buốt giá

Cùng trí nhớ tật nguyền

Phì phèo dăm điếu thuốc 

nhâm nhi vài chai bia 

Budlight chính hẩu !

bia Mỹ chứ không phải loại 

xoàng ...

Chỉ năm đô một lốc 

Thoải mái và miệt mài 

Mỗi đêm chừng vài lốc 

Cũng đủ để say sưa 

đủ quên đi ngày tháng...

bên những người tình đã bỏ đi ...

Để tôi chơ hơ chốc hốc bên giòng

chảy cuộc đời ...

Tôi đã muốn quên đi những tháng năm lam lũ

một nơi nào đó mà cuộc đời chỉ toàn 

là một màu xám ngắt như dung nham cuộc đời

Và những buổi chiều lê la nơi

quán xá ... bia Sài gòn chỉ 

tám ngàn một chai ...

Với dăm ba tên bạn 

Chờ đợi ma nhập vào. 

Ngồi hát những bản tình ca 

cũ rơ cũ rích 

bên chiếc đàn thùng 

Vào vai những tên hề lãng mạn 

cuối cùng của thế kỷ hai mươi 

Rồi nhớ về cuộc đời đã xanh xao và vàng vọt 

trong những ngày đói kém ...

cùng những cóc, xoài và ổi

nhấm nháp cũng qua mùa 

Ôi, những mùa xưa đói kém ...

Và đêm nay lại đợi chờ

một mùa Giáng sinh nữa xa quê

Nơi xứ người lạnh giá ...

Không hoa đèn , không hang Bêlem,

Không chúa hài đồng, không réveillon 

không party thâu đêm suốt sáng ...

Không cùng em mặc jupe hồng đi bốt cổ cao và đội nón lá

trong dung dáng của một cô gái luôn muốn mình lập dị 

Nhưng hình như đã có một thời tôi đã đắm đuối em và đã

cùng em với những dấu chân chim trong suốt mùa lễ hội ...

Và bây giờ

Chỉ còn một mình tôi im lặng 

trong bóng đêm muôn thuở

nhìn bâng quơ qua những ngôi nhà hàng xóm 

với những bóng đèn Noel 

chớp nháy hoài trong đêm vọng tưởng 

tôi đã nuốt từng ngụm bia,

rít từng hơi thuốc trong khi chờ Giáng sinh ... Chợt thấy đời mình sao rất lạ !

 

Lý quang Hoàn

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền