*HLS 5- Chùm Thơ Của Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Hoàng Liên Sơn

 

 

Người Chèo Đò

 

Tặng các đồng nghiệp thân yêu của tôi

Đò đầy khách đã sang sông

Nơi đây còn lại tấm lòng người đưa

Gieo neo tính mấy cho vừa

Thầy cô đâu quản sớm trưa nhọc nhằn

Đôi vai gánh dẫu nặng oằn

Lương tâm vẫn tựa trăng rằm trung thu...

Xoá tan giông tố mây mù

Cho con ngắm mặt nước hồ trong veo

Chẳng khi nào thấy mình nghèo

Dù lương đuổi giá khó theo vẫn cười

Ươm hoa tưới nụ...trồng người

Gian nan vẫn rạng rỡ đời trò yêu

Bổng bay như những cánh diều

Công ơn dạy dỗ bao nhiêu tháng ngày

Vui trò chăm chỉ mê say

Thương trò vất vả đưa tay đỡ đần

Tình thầy cô đậm nghĩa ân

Nâng cho vạn nẻo đường xuân thắm mùa.

 

12.11.2016 

 

Rồi Thì

 

Rồi thì gió cũng sẽ qua

Rồi thì cũng đến lúc hoa phải tàn

Niềm tin rồi cũng tiêu tan

Chỉ còn lại chút bẽ bàng mà thôi...

 

12.11. 2016 

 

  Sự Cố

 

Đôi khi "sự cố" diễn ra

Ở ngoài ý muốn ai đà biết cho

Trở trăn suy nghĩ âu lo

Chuyện thường tình ấy biết dò ở đâu

Niềm tin chôn chặt đào sâu

Chớ lung lay gốc chớ rầu cội xanh

Vẫn tin có ngọn gió lành

Có hoa thơm để anh dành...phần em

Nẻo về chân bước nhẹ tênh

Quên đi "sự cố" hai mình vẫn vui.

 

13.11.2016 

 

  Tuổi Già

 

Chẳng cần bầu rượu túi thơ

Tuổi già đây vẫn mộng mơ với đời

Dẻo chân bước miệng tươi cười

Tuổi già đây thách mấy người bằng ta

Nay đi gần mai tới xa

Tuổi già đây dám trốn nhà trèo non

Trèo cao chân ngỡ còn son

Tuổi già đây vẫn cứ giòn nét xuân...

 

17.11.2016 

 

  Tình Thừa

 

Bóng hồng ơi bỏ đi đâu

Để chiều hoang lạnh âu sầu tim ai

Kỉ niệm vương vấn phố dài

Lẻ loi đợi bạn ngóng hoài chiều đông

Tiếc rằng em đã theo chồng

Nên ta hoá đá lạnh lùng bơ vơ

Hàng cây xưa cũng ngẩn ngơ

Mưa xiên chéo hạt gió vờ bỏ quên

Trách rằng tại cái phận duyên

Cho ta gánh cả nỗi niềm ngày xưa

Chiều đông người cũng lưa thưa

Còn không một chút tình thừa…còn không?

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

18.11.2016   

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền