*TĐP 7- Chùm Thơ Của Trần Đức Phổ (Canada)

 

Trần Đức Phổ

 

 

Thư Gởi Cô Gái Chưa Quen

 

Em cứ thích ô mai, cóc, ổi...

thích soi gương, chải tóc, tô môi...

thích guốc cao cho dáng bước lả lơi

để từng nhịp dội vào lòng anh thổn thức

 

Em cứ nguýt mỗi lần em bực tức

chẳng thèm nhìn, ánh mắt ngó đâu đâu

để anh về luôn tự hỏi vì sao

em tự ái hay là em "chảnh choẹ"

 

Em hãy cứ vô tư giả vờ "nai" nhé!

(dù thật tình rất đanh đá, điêu ngoa!)

để dối lừa sự yếu đuối của lòng ta

rất ấu trĩ mà nuốn làm cao thượng!

 

Xin em cứ vòng vo, không định hướng

như con thuyền không lái giữa biển khơi

để những chiều tan học bước sóng đôi

anh im lặng bên em cười giòn giã!

 

Em cứ mãi thân quen mà xa lạ

cho hồn thơ anh mỏi mắt đi tìm

đã trót yeu, em vẫn cứ lặng im

để suốt đời anh...đói tình em mãi!

 

Em Bảo Anh Rồi

 

Đã bảo rằng em chửa biết yêu

Chỉ buồn nắng sớm với mưa chiều

Chỉ thương hoa thắm tàn hương sắc

Chỉ tủi đêm dài cảnh tịch liêu.

 

Đã bảo anh đừng nhớ đến em

Đừng chờ bên ngõ, đón bên thềm

Đừng cười ngớ ngẩn đưa thơ tặng

Đừng mãi như là… cái bóng em!

 

Đã bảo rằng anh chớ tỏ tình

Người đâu cứ thích nói linh tinh

Trăng sao mây gió…hoài mơ mộng

Chẳng chút liên quan đến chuyện mình!

 

Đã bảo rằng em sẽ giận hờn

Anh đừng nắm mãi ngón tay thon

Đừng choàng âu yếm bờ vai nhỏ

Đừng ghé thêm gần chạm nụ hôn.

 

Em Giận

 

Em giận anh rồi đời trống không

Còn ai để nói chuyện bao đồng?

Còn ai thao thức chờ trăng lặn

Kể chuyện tâm tình lúc rạng đông!

 

Em giận anh rồi đờii mất vui

Thế gian cũng vắng cả tiếng cười

Chim muông không hót, hoa không nở

Đất giá băng hoài, tuyết trắng rơi!

 

Em giận anh rồi thơ…cũng phai

Lời không văn vẻ, ý sơ sài

Vần gieo không chuẩn, tình không ấm

Chữ nghĩa ê chề…chẳng giống ai!

 

Em giận anh rồi... rượu hết men

Đêm rằm chẳng sáng, phố không đèn

Bình minh đã hoa thành chạng vạng

Trái đất muôn đời mãi tối đen!

 

Nhà Thơ Trần Đức Phổ

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền