*TĐ 2 TR- Ném Đá Giấu Tay (Tản Mạn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

Ném Đá Giấu Tay

 

       Trời giáp tết, xa xa dạo nầy nhiều mưa phùn. Tiết đông đang dần dà phủ trùm lên phương bắc. Dưới tàng cây cổ thụ trước đình có một người đàn ông tóc hoa râm đang cầm trên tay chiếc máy vi tính bị vỡ kính, ngồi trầm ngâm như đang giận dỗi một điều gì. Bỗng có một cụ non đầu đội khăn đóng, mặc chiếc áo dài đen, tay chống chiếc gậy qua đường, dường lại.

Ồ! Bác Tào. Sao bác lại ở đây, trời rét thế bác không sợ cúm à? Sao trong nhà không ngồi mà làm việc, bác lạ thế. À . em hiểu ra rồi, bác định tả mùa đông phải không nào?

Đâu có đâu anh.

- Thế bác ngồi đây làm gì?

Bác Tào giọng mếu máo, tất cả đều là tại cậu hết.

- Sao tại em, bác nói gì em không hiểu,

- Cậu về đi, cậu đừng bao giờ cho tôi thấy mặt nữa, tôi nhục lắm rồi.

- Bác nói thế thì em chịu.

- Cậu đi đi, đi nhanh lên cho khuất mắt tôi.

Lão thầy bói sợ hắn nỗi điên lên, ngoe ngoảy đi một nước không dám nhìn lại.

 

      Hơn hai năm nay hắn được nhà nước cho nghỉ hưu theo chế độ, hàng tháng lương vô đều đều, mỗi tháng gần năm triệu bạc. Tiền có, thời gian cũng có, ngoài việc phụ vợ bán cháo lợn vào buỗi sáng ngoài đầu ngõ, còn bao nhiêu hắn tập trung vào Câu lạc bộ thơ của thôn. Vốn cũng biết làm thơ, hắn muốn tỏ vẻ với bà con nhất là những phụ nữ góa chồng trong thôn thấy hắn là một nhà trí thức tài ba. Bước đầu vào hội người ta phân cho hắn chức vụ  trưởng ban lễ tân. Có nghĩa là mỗi khi có những cuộc họp hay biểu diễn ngâm thơ, hắn có nhiệm vụ pha chè và sắp xếp bàn ghế cho khách ngồi. Dần dần người ta thấy hắn có sáng tác được vài bài thơ và mời hắn đọc, đọc xong dù hay, dở, nhưng ai ai cũng vỗ tay hoan nghênh hắn. Từ đó hắn khoái chí và đi đâu cũng tự xưng mình là nhà thơ bẩm sinh.

 

      Một hôm vào ngày hội thơ, câu lạc bộ có mời một lão thầy bói và là một nhà thơ trẻ tuổi từ xứ Nhãn đến. Trong buổi tiệc giao lưu, khi mọi việc của hắn được hoàn tất, hắn mò đến lão thầy bói và làm quen. Câu chuyện qua, lại, anh thầy bói đoán được lòng hắn và nhận hắn làm đệ tử. Hứa hẹn với hắn đủ điều, nào là giới thiệu thơ của hắn lên báo chí, nào giới thiệu hắn gặp gỡ một số nhà thơ mà lão thầy bói từng quen biết để hắn có dịp tiến thân.

 

      Đúng lời hứa. Lão thầy bói đã đưa thơ hắn lên mấy tờ báo điện tử, hắn mừng quá về khoe với bà xã và một số bạn bè khắp thôn là tên tuổi hắn bây giờ có mặt khắp Hà nội và cả trên Thế giới nữa. Còn việc giới thiệu bạn bè Thi hữu thì anh thầy bói lờ đi, vì sự thật anh thầy bói cũng chẳng quen biết ai nhiều cả, có chăng là theo nịnh bợ một vài người có tiếng tăm, thì thử hỏi làm sao giới thiệu họ cho hắn được chứ và cuối cùng ngoài việc được đăng một vài thơ lên báo còn bao nhiêu hắn làm vật tế thần và bia đở đạn cho anh thầy bói mà thôi.

 

      Lão thầy bói thì tài cán chẳng bao nhiêu, nhưng có tật láo khoét, nên thường bị người ta Mail đến nhà phê bình. Mỗi khi bị phê bình quá nặng lão chẳng biết thế nào để đối phó, muốn mắng lại, nhưng không dám, đành "Ném đá giấu tay" và buộc phải điện thoại đến hắn cầu cứu. Hắn thì chẳng biết ất giáp thế nào về sự việc đúng, sai, cứ như con Két, cứ Mail đến đối phương mà mắng nhiếc và đối phương cũng trả lại mấy phát thí điều muốn bể cái đầu, nhưng hắn bất chấp, mắng là cứ mắng miển sao Sư phụ hài lòng và đưa thơ hắn lên báo là hắn chịu ngay.

 

      Hắn lo mắng người khác, bỏ bê công việc, không lo tập trung vào phụ bà xả bán cháo Lợn. Công việc nhà trước sau chỉ một mình, nhất là những ngày cận tết người ta được nghỉ, quán bà rất đông khách mà chẳng thấy hắn đâu, bà tức quá quát lên : Cả tuần nay ông đi mắng mướn được bao nhiêu tiền ông chỉ cho tôi xem nào, còn riêng việc nhà ông phế mặc cho tôi cả, ông có thấy không? Ông trả lời cho tôi ngay đi, còn không, tôi sẽ cho cái máy mắng của ông ra sân ngay.

 

      Bà mắng gì bà mắng, hắn chẳng hề trả lời, trả vốn gì cả , cứ việc bấm máy tìm mọi cách hạ nhục đối phương để lấy lòng lão thầy bói.

 

      Sau khi buổi cháo lợn ngoài ngõ vừa bán xong, bà về khuân cái máy Vi tính của hắn dụt ra ngoài đường, may, cái máy chỉ bị vỡ kính, nhưng vẩn còn hoạt động và bà đuổi hắn ra khỏi nhà.

 

      Thế thì hắn phải đành ngồi dưới gốc cây cổ thụ ngoài đình bấm máy để mắng tiếp. Nhưng rất tiếc dưới gốc cây cổ thụ không có Internet nên đối phương cũng đỡ bực mình.

 

Thủy Điền

08-11-2020

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền