*TĐP 13- Chùm Thơ Của Trần Đức Phổ (Canada)

 

Trần Đức Phổ

 

 

Cố Nhân

 

Em bảo tôi mình chia tay đi nhé

Đừng giận hờn, đừng nuối tiếc, oán than

Chuyện tình nào không mưa nguồn chớp bể

Níu làm chi chỉ là đống tro tàn!

 

Em lạnh lùng bỏ đi không ngoảnh lại

Tôi lặng câm tống tiễn một cuộc tình

Trời cuối hạ lũ ve sầu kêu mãi

Trách gì nhau hay tủi phận điêu linh?

 

Những lá thư đã hết rồi mầu nhiệm

Niêm làm sao trọn vẹn trái tim hồng

Dấu môi hôn cũng chỉ là kỷ niệm

Của tháng ngày vừa mới biết lông bông.

 

Thôi từ tạ những hẹn hò thơ dại

Ta quay về cuộc sống mới đơn thân

Nếu có thể một ngày kia gặp lại

Hãy mỉm cười và thầm gọi: “cố nhân”!

 

Điệp Khúc Chiều Nay

 

Chiều nay cạn chén đời băng giá

Rót mãi chưa say đã tỉnh rồi

Ngọc vỡ ngói lành chân lộng giả

Vô thường cát bụi phận người trôi.

 

Chiều nay đọc lại dòng thơ cũ

Lối mộng đường mơ nhớ những ngày

Em chúa loài hoa vườn Thượng Uyển

Ta là vua bướm đắm hương bay!

 

Chiều nay đàn bỗng buồn im tiếng

Áo lụa thôi bay nhớ gió chiều

Ngoảnh mặt quay về miền quá khứ

Đau lòng thừa thải một lần yêu!

 

Chiều nay điệp khúc cô liêu

Giai nhân-tài tử…cánh diều đứt dây!

 

Đoản Khúc Buồn

 

Tình đã xa rồi lạnh lẽo tôi

Còn chăng nhung nhớ ở trong đời

Tàn đêm rượu cạn sầu cô quạnh

Vị đắng men tình đọng khóe môi!

 

Hương lửa yêu đương chưa nỡ nguội

Còn đem lưu luyến chuốc ưu phiền

Mơ hoang một thóang trong rừng hạnh

Kỳ ngộ mấy người sánh Tú Uyên?

 

Đào Nguyên mộng đẹp xưa Từ Thức

Cũng chỉ hoa gương, nguyệt đáy hồ!

Mấy kẻ tình chung nào khắng khít?

Chuyện buồn lênh láng những vần thơ.

 

Ta về đốt đuốc tìm duyên cũ

Lặng lẽ mờ soi một góc đời

Thuở ấy chúng mình xanh mái tóc

Hoa lòng mong thắm mãi không nguôi!

 

Nụ hôn ngày cũ thơm son phấn

Aỏ ảnh mơ hồ chẳng bóng đơn

Ngang trái thôi đành chia rẽ nhạn

Phương trời tím ngắt những hoàng hôn!

 

Nhà Thơ Trần Đức Phổ

12-01-2020

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền