*VCL 4- Hé Nắng (Thơ) Võ Công Liêm (Canada)

 

Võ Công Liêm

 

   

HÉ NẮNG

 

nỗi nhớ đục khoét

rưng rưng mùa hạ cũ

màu nắng trong mắt . em

thổi nho nhỏ lời ca tình tự

ngát hương mùi tóc hong

mây bay mười phương đó

bừng con mắt dậy thấy đời xanh xao

buổi chiều ngáp cá trên sông vắng

thả gió theo mây về truông đầm đợi

nắm trong tay bụm cây tằm gởi

chiếc khăn voan đắp mặt mấy lần

cho nắng tha hồ rũ bóng em

những nụ cười phẩy gió

thơ nhả khói bay

nhạc vòng tay say

em . đóng sập đôi hàng mi

nắng thắp trên cao

bên bờ vĩ tuyến

thuyền trôi viễn xứ

thả tóc theo

rong ruỗi mùa xuân dại

thiếp dưới bàn tay mưa

nghe rất khẽ những lần đêm tới hẹn

vuốt ve tình ái tuổi măng sen

liếm láp viền môi dưới ngọn trăng

đến khi về thì nắng đã tàn phai

mẹ nhìn mắt rưng rưng

nuối tiếc một đời hư

tôi . chuộc tội tôi bằng nhát chém treo ngành

và . niệm câu thần chú án-ma-ni-bát-nhi-hồng

quidquid est . est

bất cứ gì là . thì là

dưới bùn phụt lên tiếng ngất nghẹn họng

đất đục ngàn năm giữa chốn phong ba

mạch huyết dâng cao

mùa chết sắp tới

nắng hé bên song

cửa ô trùm rêu mốc

cửa thành lạnh cửu đỉnh

mùa đông hất đôi cánh gãy qua mắt biển

thôi miên ngày tháng hững hờ trôi

mây xám chờ ai giữa buổi này ?

trăng lên đèn qua phố chợ

nghe răn rắt mùa nắng nở sau mành

nắng tưới . tôi xâm mình hư vô vào mật thể 

để thiên thu về lại chốn trăng sao nghìn đời

 

trăng mềm lá bay

dưới chân nghe gió

thở hơi đoạn trường : mơ những gì chưa mơ

trong thân xác điêu tàn dưới bóng xưa tiền kiếp  

 

trên chông gai . tôi sửng sờ

nuốt lạnh từng phiến tơ chùng ./.

 

Nhà Thơ VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. đầu 1/2020)

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền