*LKT 2- Xuân Xa (Thơ) Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Lê Kim Thượng

 

 

Xuân Xa

 

 Bỏ Quê lên núi đại ngàn

Ẩn mình trong đất bazan quên đời

Dã Quỳ vàng nở rực trời

Ấm trong tôi cả một thời lạc trôi

Xuân Quê Nhà... thuở xa xôi 

Khung trời kỷ niệm trong tôi còn gì?...

Lúa đồng con gái đương thì

Ủ men hương đất, nhẹ đi vào lòng

Trưa vàng gió thổi qua song

Thơm thơm hương lúa, nồng nồng hương cau

Con Chuồn Chuồn Ớt cõng nhau

Vòng quanh trên đọt Bí, Bầu đong đưa...

Ruộng đồng đâu quản sớm trưa

Thương em dầu dãi nắng mưa tảo tần

Chùa Quê thả tiếng chuông ngân

Tiếng trầm tha thiết, bâng khuâng thở dài

Chiều buông tím vạt áo dài

Sương rơi đầu gió, núi cài trăng non

Sớm hôm chăm chút đàn con

Thương thân Cha, Mẹ héo mòn tháng năm...

 

              ***  

 

Xuân về... xa xứ băn khoăn 

Mưa trôi ký ức, buồn lăn dốc ngày

Tơ giăng phiền muộn treo đầy

Sợi thương, sợi nhớ bủa vây lòng vòng

Bến sông, chiều lắng nao lòng

Hoa trôi, bèo giạt giữa dòng lênh đênh

Tràn sông, sóng vỗ mặt ghềnh

Thuyền trôi vô định, nhẹ tênh mái chèo

Năm cùng, tháng tận gieo neo

Cô đơn một mãnh trăng treo bạn bầu

Tắc Kè kêu động rầu rầu

Vườn sau rụng tiếng tàu cau rơi mềm

Nhớ Quê thao thức nỗi niềm

Nhang tàn, nến lụn, trăng đêm héo gầy

Một đời trầy trật, trật trầy

Có Không, Còn Mất, Tỉnh Say, Thăng Trầm

Trăm năm rồi đến ngàn năm

“Hà nhân, thiên hạ...” khóc thầm tình riêng

Tôi ru Tôi ngủ... lành yên

Câu Kiều bay bỗng qua Miền Sắc Không...

 

    

                    Nha Trang, tháng 02. 2020

                         Nhà Thơ LÊ KIM THƯỢNG

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền