*TĐP 32- Chùm Thơ " Về Qua Miền Nhớ" Của Trần Đức Phổ (Canada)

 

Trần Đức Phổ

 

 

Về Qua Miền Nhớ

 

Em về qua miền nhớ

Chạm lá sầu tương tư

Hoa mười giờ không nở

Trái chanh vàng hao hư

 

Vách tường rêu loang lổ

 Dòng chữ và hình tim

Có còn không nơi đó

Bài thơ anh tặng em?

 

Gốc thông già cỏ úa

Ghi dấu tích tình nhân

Ngày xưa anh đã khắc

Tên em và tên anh

 

Em về qua miền nhớ

Lòng nặng tình xa xăm

Thương ai đời vở lỡ

Giọt lệ rơi âm thầm!

 

Bốn Mùa và Tri Kỷ

 

I

Hoa Xuân nở điểm tô cuộc sống

Rựu Xuân nồng ước vọng bên nhau

Lá trầu tìm đến buồng cau

Biết đâu đời lắm bể dâu hở người?

II

Nắng Hạ reo, tiếng cười ròn rã

Ai biết rằng đôi ngã phân ly

Bão giông trời cũng có khi

Những lời em nói lấy gì chứng minh?

III

Lá Thu vàng tự tình với gió

Bướm yêu hoa và gió yêu mây

Chữ tình trên thế gian này

Là điều kỳ diệu đổi thay đất trời!...

IV

Gió Đông lạnh, tình đời không ấm

Khi lòng người còn lắm thờ ơ

Mến nhau viết tặng bài thơ

Cho người tri kỷ đêm bơ vơ buồn

 

Vẫn Nhớ

 

Vẫn nhớ như in một nụ cười

Của người em gái tuổi đôi mươi

Ngọt ngào như thể là cam quýt

Giữa buổi trưa hè hái tặng tôi.

 

Vẫn nhớ như in mắt rạng ngời

Của người em gái ngắm sao rơi

Hồn hoa như mãi hoài vương vấn

Và vẩn vơ cao vút tận trời.

 

Vẫn nhớ như in mái tóc huyền

Chảy vào bến mộng suối mơ tiên

Chiều đông ai nói lời ong bướm

Cho má anh đào chợt ửng lên.

 

Giờ đã tan rồi tựa khói mây

Còn chăng là nỗi nhớ vơi đầy

Ngày xưa nếu chẳng hay mơ mộng

Đâu có bây giờ nhớ mãi ai…!

--

Nhà Thơ Trần Đức Phổ

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền