*VCL 11-Tháng Hai Ngủ Yên (Thơ) Võ Công Liêm (Canada)

 

Võ Công Liêm

 

 

Tháng Hai Ngủ Yên

 

trời chuyển

nghe hây hây mùa hạ tới

giữa lúc tuyết còn

phơi mình cho thấm cỏ xưa

con chim sẻ thất nghiệp

những ngày rất cũ kỹ

cụm hoa bẻ gió trong tay mềm

với tháng ngày mong manh heo may

bên thềm lục điạ ngất ngư tình giả sử

cho cá trầm mình trên bãi trắng trăng

linh hồn nhiễm bệnh 

sương chờ

trên ngọn tình sầu

rưng rưng

mắt nhớ

một thời

nguyệt dư

tháng hai ngủ yên trên ngọn cỏ yếu

tháng hai thức dậy bên triền hạn khô

lộc tìm rừng xưa nay đã úa

cỏ xanh um vùi dập dưới lòng sâu

tháng hai mắt ướt

một đời

thôi xoa

trả lại đường xưa tôi tắm nắng

giữa lòng đất đục bao thương nhớ

những chuyến tàu theo mưa chở hương theo gió cho bát ngát

lời ru ướt mềm đôi má và tóc đan tay nhớ buổi đưa về sau lần

cửa khép khóa chặt đôi ta nơi chưa một lần khám phá trí tuệ

giác quan đụng phải hư vô . linh hồn ngủ quên giữa trùng dương

trên biển sóng bao la . thành phố tiêu điều của chuột và người

hoa lá cành trong vũ điệu hoang vu du mục . mưa ngủ chiêm bao

tháng hai bực bội gối chăn một đời cưu mang tuyệt vọng

của kiếp nào cùng em mở tung cánh cửa biển cho mắt môi thơm

mưa xuôi nam từng câu hò ai oán

nước có về thì biển đã ra đi

tôi . hái thật gần những vụng về cẩu thả

trên mắt môi đời cho thêm khua thức nhớ

em . thời gian phôi pha

cho viền môi đóng hộp

cho mắt căng ngực chín

cho xác em hoài niệm thu

tôi . linh hồn chống gậy què

một thời du mục tử

nơi rừng khô đã cháy

bềnh bồng theo mây trôi

về nơi không mộ chí

 

cuối cùng chúng ta chạy vào hoang vắng để truy điệu

những con ma mồ côi giữa trời mưa gió. tôi níu mắt em

đi vào mộng ảo sủng ướt đôi chân lang thang ngày tháng

rèm châu nửa cuốn hương trời ./.

 

Nhà Thơ VÕ CÔNG LIÊM

(ca.ab.yyc. giữa tháng 2/2020)

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền