*TĐ 42- Một Thoáng Phù Vân (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

Một Thoáng Phù Vân

 

Lê bước chậm nghe màn đêm than thở

Cảnh u buồn đè nặng cả đôi vai

Tiếng thì thầm như đang trách cùng ai

Còn ứ đọng chưa thốt lời nguyên vẹn

 

Cúi mặt xuống mà nghe lòng ngèn ngẹn

Bóng trời đêm che phủ nét u sầu

Bởi vì đâu và xuất phát từ đâu

Nên đêm mới tỏ bày cùng vạn vật

 

Chắc có lẽ màn đêm đang khao khát

Ánh nắng vàng chói rọi thấu qua tim

Cho vơi đi, tan hết những nỗi niềm

Về một cõi ấm tình trong phút nhớ

 

Nhưng thời gian cứ trôi xa. Tình lỡ ....

Tiếng đợi chờ như sắp sửa dần phai

Nhớ, thương thương từng đeo đẳng ngày dài

Cũng theo gió về núi ngàn xa tít.

 

Thủy Điền

05-03-2020

 

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền