*HA 79 4- Chùm Thơ Tứ Tuyệt Của Hoàng Anh 79 (An Giang- VN)

 

Hoàng Anh 79

 

 

VÍ DÙ

 

Thì thôi hai đứa hai đường

Em vui biển lớn ta buồn với sông

Ví dù con sáo xổ lồng

Đường mây ngàn dặm sáo không quay về

 

ĐẤT XƯA

 

Lâu rồi quên mảnh trăng quê

Nhìn đèn phố thị giấc mê còn dài

Cuộc đời sấp ngửa bàn tay

Đất xưa người cũ đến nay chẳng còn

 

TÀ HUY

 

Đường dài ngựa mỏi chân bon

Kiếp người danh lợi chập chờn thấp cao

Chưa tàn một giấc chiêm bao

Soi gương sợi tóc ngã màu tà huy

 

THIÊN DI

 

Và tình theo cánh thiên di

Trong duyên tiền kiếp còn gì cho nhau

Ta về nhặt lấy niềm đau

Lá thề em đốt qua cầu là xong

 

SAT NA

 

Nằm nghe trong cõi phù trầm

Hình như ai đó gọi thầm tên ta

Gần nhau trong một sat na

Tìm hoài chỉ thấy bao la đất trời

 

GỌI HỒN

 

Phố khuya phố vắng không người

Bóng ta cùng với bóng đời khẳng khiu

Giật mình nghe tiếng chim kêu

Ngỡ đâu Chúa gọi hồn phiêu bạt về

 

CÁT BỤI

 

Gặp nhau quên một tiếng chào

Ừ thì kẻ lạ có sao đâu mà

Sống đời danh vọng điêu ngoa

Mai về cát bụi thật thà trắng tay

 

ĐẦU THAI

 

Ta từ hạt bụi mù bay

Rớt trên vai mẹ đầu thai thành người

Đi qua hơn nửa cuộc đời

Thương sao vai mẹ tả tơi sương chiều

 

ĂN MÀY THẾ GIAN

 

Chuông chùa âm vọng buồn thiu

Tâm buông chưa hết mang nhiều đắng cay

Xa em vời vợi tháng ngày

Hồi kinh tiếng mõ ăn mày thế gian !

 

HOÀNG ANH 79

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền