*LTH 18- Chùm Thơ Trong Ngần Nắng Đổ Chiều Nay Của Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Lê Thanh Hùng

 

 

Điều Gì Mà Tất Bật

 

Trời trở gió nam non lây lất

Đất duỗi mình, lấp lóa bình minh

Bao nhiêu năm xốn xang tất bật

Ta thương bạn hay tự huyễn mình?

                       *

Cứ ngồi huyên thuyên trong cuộc nhậu

Quẩn quanh rồi, cũng chuyện lợi, danh

Nghe rổn rảng, tháng ngày hư cấu

Một ngày xưa chí lớn không thành ...

                        *

Sợ trách nhiệm hay thiếu trách nhiệm

Hãy đặt đúng chổ, gọi đúng tên

Né trách nhiệm, dửng dưng trách nhiệm

Ấp lẫm đời xây xước, cong vênh ...

                       *

Sao lý luận xong rồi, để đó?

Lấy mơ ước, thực hiện ước mơ

Loay hoay mãi, tưởng chừng việc nhỏ

Biết đâu là chuyện lớn đâu ngờ

                       *

Không chân lý nào ngoài hiện thực

Và bắt đầu không phải số đông

Cứ dàn trãi nỗi niềm day dứt

Những lối mòn, có cái viễn vông

                       *

Phải giẫm đúng dấu chân người trước

Mà đời đâu chỉ những bãi mìn?

Đong đưa điều được và không được

Ngoài kia đời rạng rỡ bình minh

                        *

Cứ chập choạng trùng triềng nỗi sợ

Tin không theo hay theo không tin?

Dẫu quanh co, tưởng chừng trăn trở

Tại sao không bứt phá chính mình?

 

                    Lê Thanh Hùng

 

Trong Ngần Nắng Đổ Chiều Nay

 

Ngúc ngoắc chìm trôi, chiếc bóng liêu xiêu

Khẽ khàng rơi giọt nắng, vàng nỗi nhớ

Cả lòng tin ẩn mờ trong nỗi sợ

Cứ loay hoay, trong suốt buổi hoang chiều

                           *

Bao nhiêu sự thật trong lời của em?

Biết, không thể nói hết điều em muốn

Nên lưỡng lự, đứng trong chiều muộn

Vạt nắng cuối ngày xiên đổ lấm lem

                          *

Ngày trôi qua, ước vọng cũng dần xa

Sao bối rối cả trong lời em nói

Đừng dấm dẳng mà bẻ hành bẻ tỏi

Cắn đắn hồn nhiên, đánh mất thật thà

                          *

Lặng lẽ đường quê, đứng lại tần ngần

Em chợt đến mà không hề hẹn trước

Vẫn trẻ trung, mái tóc dài óng mượt

Gió cuốn bay bay sợi nắng rung ngân

                          *

Rạng rỡ kìa, “người xa lạ thân quen”

Nói không kịp theo cái nhìn đăm đắm

Rơi thảng thốt trong chiều tan chầm chậm

Một nỗi niềm nghiêng, lóng lánh đan xen ...

 

                    Lê Thanh Hùng

 

Đưa Em Về Long Sơn

 

Nghe bổi hổi, cuộc rượu tàn

Đưa em cuối bãi, đầu làng Long Sơn

Nghiêng chênh chếch núi mây vờn

Mới hay em, dễ dỗi hờn người say

Chiều buông, sắp cạn bóng ngày

Đánh rơi nắng quái, đong đầy mắt anh

 

          Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền