*TĐP 22 - Chùm Thơ "Trả Lại Em" Của Trần Đức Phổ "Canada"

 

Trần Đức Phổ

 

 

 

Trả Lại Em

 

Trả lại em những mặn nồng ngày cũ

Lá xa cành lối mộng cũng hoang liêu

Khi tim em đã cho người khác ngụ

Ta cúi đầu vĩnh biệt một tình yêu!

 

Trả lại em ngọt ngào trong câu hát

“Giận mà thương” sao quá đỗi nồng nàn

Làm sao đẹp khi cuộc tình đã mất?

Làm sao vui khi đời vội lìa tan?

 

Trả lại em những ảnh hình thuở ấy

Phút xao lòng em gửi tặng riêng ta

Em chẳng đòi nhưng không đành giữ lấy

Để em đừng vướng bận chuyện hôm qua

 

Trả lại em bài thơ xanh ước vọng

Hồ uyên ương đã cạn nước lâu rồi

Thuyền loan phụng mình ta ngồi soi bóng

Gió thì thầm như thương nhớ xa xôi!

 

Trả hết cho em trọn một lần

Cho người mới đến khỏi phân vân

Khi vườn xuân đã thay ngôi chúa

Thì giữ làm gì những dối gian!

 

Tháng Ba Vắng Em

 

Tháng Ba về còn trắng trời mưa bụi

Tình bao năm gắn bó bỗng xa lìa

Trái tim yêu như hoa gạo ngoài kia

Đang lẩy bẩy trong gió chiều rớt rụng

 

Tháng Ba về bướm vàng dường như cũng

Thẩn thờ bay vì tưởng nhớ mùi hoa

Trái mơ xanh vừa rụng chảng kịp già

Bài thơ cũ phai phôi niềm lưu luyến

 

Tháng Ba vắng em không còn hò hẹn

Tiếng cuốc gọi hè khắc khoải đêm thanh

Tiễn nàng xuân mà lòng dạ chẳng đành

Dù vẫn biết thời gian không trở ngược

 

Tháng Ba này ta cô đơn đếm bước

Rét nàng Bân chạnh nhớ nụ hôn đầu

Vòng tay yêu không giữ mãi được nhau

Hai lối mộng nên giờ đành xa lạ

 

Tháng Ba về nhưng lòng thôi rộn rã

Dẫu nắng hồng, trời biếc, lá me xanh

Khi vắng em cuộc sống thiếu an lành

Nên ngày tháng dĩ nhiên là vô nghĩa.

 

Tự Thú

 

Một đời nắng lửa, mưa sương

Có em ấm lạnh bước đường trần ai

Từ khi tóc vấn, lược cài

Dẫu mòn sỏi đá chửa phai tình nồng

 

Đời ta một kẻ lông bông

May thay kết sợi tơ hồng với em

Lật tung ngày tháng mà xem

Bao nhiêu mơ ước đã lem nhem rồi!

 

Tim em vẫn cạnh tim tôi

Để khi bên lở, bên bồi có nhau

Dù mai tóc có phai màu

Bàn tay nắm chặt dìu vào thiên thu

 

Ngọt ngào như thể lời ru

Xua tan bao áng mây mù quanh ta

Em là phụ nữ, đàn bà

Thánh thần trời phật cũng là chính em!

--

Nhà Thơ Trần Đức Phổ

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền