*PTCV 1- Xảo Biện (Thơ) Phạm Thị Cúc Vàng (T.P HCM- VN)

 

Phạm Thị Cúc Vàng

 

 

XẢO BIỆN

 

Cớ sao mưa cứ ngập ngừng

Nắng lưng chừng nắng ngày lưng chừng ngày

Hoàng hôn vẫn chọn đằng tây

Hẳn hòi ráng thẳm chiều bày phù hư

 

Mỏ tình mở phát nhân từ

Xúc cho bằng hết tàn dư nhiễu lòng

Tìm thấy không, có còn không?

Ưu phiền hủy diệt trắng trong xưa nào!

 

Chỉ hồng rối, gỡ được sao!

Đăm chiêu năm tháng chạm đau địa đàng

Tự thương xót, tự đa mang

Miền yêu thất thủ - treo oan án tình

 

Vành móng ngựa tim bại binh

Gục đầu thú nhận dại mình dại ta

Hết cố thủ, hết chua ngoa

Biện minh cho cái gọi là... tình yêu!

 

Phạm Thị Cúc Vàng

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền