*TĐA 2- Lắng Đọng Tình Thơ (Thơ) Nhà Thơ Trần Đức Ái (VN)

 

Nhà Thơ Trần Đức Ái

 

 

Lắng Đọng Tình Thơ

 

Dòng sông con nước thâm trầm

Lòng em, anh cũng đồng tâm một điều

Báo khi con nước thuỷ triều

Nét duyên bóng dáng mĩ miều tình em

 

Chân tâm xây dựng mới nên

Tình chung thủy cất đằm đêm trở mùa

Công chờ đã mấy trăng thu

Danh nhân thì sĩ... vướng sầu tình thơ

 

Ai ơi! Chớ vội mộng mơ

Mà say ngọn nắng vu vơ cõi lòng

Dù cho nói đục, nói trong

Tấm lòng chung thủy, vẫn mong lời thề

 

Đêm nay trăng lạnh thu về

Hai ta đối thoại, lời thề tình tang

Đêm nay đối thoại cung đàn

Âm thanh vang vọng vội vàng đêm thâu

 

Mơ màng cùng em đôi câu

Bức tranh anh họa, nét sầu tình duyên

Khắc sâu đường nét diệu huyền

Lời ru, đọng giọt âm triền khơi xa

 

Em là con gái trên đời

Làm thân bướm trắng rong chơi mọi miền

Nắng xuân lơi lả triền miên

Pha lê dòng nước lạnh viền mộng hoa

 

Để cho bướm trắng ta bà

Hút hương hoa nhuỵ đậm đà xuân duyên

Một lời hẹn ước thề nguyền

Mắt tình chung thủy vẫn nguyên chung tình

 

Hai ta hẹn một cầu bình

Tâm đầu ý hợp, thình lình trăng treo

Giấc mơ say cả mộng chiều

Chung tình hẹn ước bao điều trăm năm

 

Trong đêm thăm thẳm chung lòng

Ngàn câu quan họ cạn lòng có em

Những điều đối thoại đêm qua

Khắc sâu đáy dạ, tình em hương thầm

 

Ngất ngây trong dạ trắng ngần

Hương sen đồng nội tỏa nồng đêm trăng

Cho anh say dại hương thầm

Em cùng huyền diệu nở mầm đắm say

 

Còn hoa cỏ dại đời này

Thấm tình nỗi nhớ một ngày trăng sao

Ngàn vàng tình tú bay cao

Gió đưa hương phấn ngàn sao cõi lòng

 

Còn trong nỗi đắn đo nào...

Để con bướm trắng đổi trao chút tình

Trắng trong giữ lấy thơ mình

Đào , mai nở rộ rung rinh đêm ngày

 

Gió ơi! Gió thổi bóng mây

Cho ta sẽ lạnh vơi đầy năm canh

Cung đàn nét họa bóng hình

Nét duyên huyền diệu cho tình trong tranh

 

Một đêm trăng lạnh yên lành

Dạt dào hoa lá trong xanh đất trời

Mắt em sâu thẳm biển khơi

Anh nhìn trộm đọc ngàn lời đam mê

 

Lòng em còn mãi đợi chờ

Mong sao lời ước anh về bên em

Dẫu cho đời có dài thêm

Lặng nhìn đáy cốc trong đêm ánh hồng

 

Em ơi! Dù đã sang sông

Ước mơ anh vẫn khắc sâu ân tình

Tư khi khăn gói hành trình

Lòng anh mang nặng bóng hình duyên xưa

 

Bẽ bàng khăn gói xa đưa

Vấn vương sâu nặng thiết tha bao tình

Anh đi biền biệt tơ mành

Đêm thâu thăm thẳm, ngọn ngành giấc mơ...

 

Một mai... anh hẹn... anh về

Bóng nhìn quạnh vắng- bóng chờ cùng mây?

 

 Trần Đức Ái 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền