*LTH 29- Chùm Thơ "Dòng Sông Đưa Bước Em Về" Của Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Lê Thanh Hùng

 

 

Dòng Sông Đưa Bước Em Về

 

Bên góc cạnh, mùa xuân tan bổi hổi

Bờ cỏ non xanh mướt một triền sông

Len lách sóng, lối về em bước vội

Ngọn gió nam non, lồng lộng trên đồng

                          *

Đường xa, đường xa ngái trời thưa nắng

Cứ ngập ngừng, chiếc bóng nhỏ loanh hoanh

Dòng sông chiều, đã qua mùa, phẳng lặng

Êm ả trôi nghiêng, sợ khói mong manh

                         *

Dòng sông nhỏ, thì không có sóng lớn

Cứ lăn tăn khê đọng nét xuân thì

Bờ nắng mộng, em qua chiều lợn cợn

Một nỗi niềm theo gió cuốn bay đi

                        *

Nắng vàng ong, chiều xuân hồng phơn phớt

Người đàn bà trưởng thành, đi một mình

Bên lối vắng, nắng đưa chiều đậm lợt

Trên cánh đồng, hoa trái sáng lung linh

                        *

Làng quê cũ, như còn trong tâm tưởng

Treo suốt thời con gái, những đam mê

Bao mùa xuân qua, gợn chiều lướng vướng

Òa vỡ điều gì, theo suốt lối về ...

 

          Lê Thah Hùng

 

Quê Xưa Trong Nắng Tươi Hồng

 

Trở về nơi cũ cố tìm điều mới mẻ

Thấy nghểu nghệu đong đầy, trong nắng ban mai

Đôi cu đất, đậu trên ngọn đèn đường be bé

Tiếng chim gù, chìm trong tiếng ô tô xuôi ngược đan cài

                       *

Ngồi ở đâu cũng nghe bàn, tiền có thể làm được mọi thứ

Thì sao không khỏi nghi ngờ, người ta đang làm mọi thứ vì tiền

Với mọi chuyện chứa đầy ngoa ngôn xảo ngữ

Thôi thì trời mưa còn có sợi thẳng, sợi xiên ...

                      *

Phố mới loanh quanh trong tầm nhìn chật hẹp

Con đường xưa đã tráng nhựa phẳng lỳ

Không giấu được tư duy tiểu nông gượng ép

Quy hoạch còn tiếc đất ruộng vườn, từng tấc từng ly

                      *

Bà mẹ trẻ lần đầu đưa con đi nhà trẻ

Tiếng con khóc, mẹ cười mà nước mắt vòng quanh

Quay mặt, bước chân rối tiếng con bập bẹ

Cứ ngập ngừng, mà cố bước cho nhanh

                       *

Trong lòng phố, nhà ngổn ngang chóp nhọn

Không biết cái mới này có là dấu chỉ sự phát triển hay không?

Thấy người nông dân già, dưới hiên ngồi uống trà bảnh tỏn

Phơn phớt nhìn, quê xưa trong nắng mới tươi hồng

 

                                                                               IX/18

 

          Lê Thah Hùng

 

Bên Ghế Đá Công Viên

 

Từng chiếc, từng chiếc rơi

Xoay tròn quanh ghế đá

Mùa xà cừ trút lá

Chồi non biếc xanh ngời

                *

Một quầng sáng tinh khôi

Rụt rè rơi dấu nắng

Ngân rung trong thầm lặng

Quanh quẩn chổ em ngồi

                *

Ngước mắt nhìn đăm đăm

Đường xa, chừng diệu vợi

Cây đang mùa lá mới

Gió lao xao thì thầm

               *

Bâng khuâng như gọi mời

Ngập ngừng, kìa ai đến

Nôn nao, vờ lơ đễnh

Mây cuối trời, chơi vơi

               *

Khẽ gượng nhẹ tay run

Xem chừng thoáng bối rối

Ngượng ngùng, thương quá đỗi

Lá rơi, rơi vô cùng ...

 

          Lê Thah Hùng

   Bắc Bình, Bình Thuận

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền