*NL 3- Cô Láng Giềng (Thơ) Nhất Lang (GER)

 

Nhất Lang

 

 

Cô Láng Giềng

 

Lá nào mà chịu xa cành

Bởi thu nên phải lòng đành thế thôi

Khác người, khi đã yêu rồi

Thu- thu cứ mặc, chẳng rời xa nhau

Chỉ xa một phút là đau

Là buồn, là tủi càu nhàu xác thân

Dập bầm như quả bí thâm

Gương xinh lại bỗng nhéo nhăn bất thường

Tấu bao điệu khúc thê lương

Lòng nghe hoang hoải chán chường thâu canh

Đến khi cơm ngọt, canh lành

Sáng tươi như ánh trăng thanh sau vườn

Câu đầu, câu cuối đều thương

Không sao thấu nổi cô nương láng giềng.

 

Thủy Điền

04-05-2020

 

 

 

 

 

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền