*LTH 32- Chùm Thơ "Lời Dặn" Của TG Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VM)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

 

Lương Sơn Một Sớm Mai Hồng

 

Có phải nơi này, cách một tầm tay

Trong nắng sớm của một ngày đã cũ

Bầy chim non đã theo mùa di trú

Em cũng ra đi, trống vắng đong đầy

                       *

Anh ngồi đây với nỗi nhớ xa xôi

Thầm nuối tiếc, một ngày xưa vụng dại

Cứ huyên thuyên nói tràng giang đại hải

Biết đâu “giờ vàng” lặng lẽ chìm trôi

                      *

Chợt con chìa vôi ngứa giọng hót khan

Dưới tán lá sum suê, hưng hửng nắng

Anh nhớ tiếng ai dấm da dấm dẵng

Cười bảo anh, chỉ giỏi chuyện sang đàng

                      *

Bóng nắng nghiêng, ngày cũ muộn màng

Anh ngồi đó, hong chút tình nho nhỏ

Trong gió chảy, đưa ngày đi xiêu xó

Len lén lạnh đầu mùa, đông đã sang

                        *

Biết chúng mình đã không thuộc về nhau

Chỉ có vậy, tự nhiên không phải vậy

Nỗi xót xa đã vờ như không thấy

Có một ngày, ta giả dụ tin nhau ...

 

          Lê Thanh Hùng

 

Lời Dặn

 

“Ra về em có dặn rằng

Nơi hơn người kết, nơi bằng đợi em”

 

Lời ca cổ đẫm tình, để ngỏ

Bến hoàng hôn, ráng đỏ ngậm ngùi

Góc sông lạnh chiều trong, lộng gió

Để người đi, lặng lẽ ngược xuôi

                *

Cứ thắc thỏm, là ai có đợi

Năm tháng nào, chống chếnh chơi vơi

Tiếng hát, như một lời nhắn gửi

Nặng trĩu lòng đâu đó buông lơi ...

                   *

Lời ca cổ, nỗi niềm chan chứa

Chầm chậm trôi, qua mười bến sông

Trong suốt, những tháng năm lần lựa

Sóng gió đời, nênh nổi long đong

                   *

Có thể có, những điều khập khiễng

Trái tim non, ngượng ngịu so đo

Đôi mắt khép hờ, thôi lúng liếng

Chợt quay ngang, đã trễ chuyến đò

                   *

Lời ca cổ, đẫm tình hoang dại

Lắng sâu trong từng tiếng thở dài

Nhịp thời gian vô tình vướng lại

Nuối tiếc chiều, cách một bờ vai ...

 

          Lê Thanh Hùng

 

Qua Cầu Rạch Miễu

 

Bước sang sông

Sao?

Còn tiếc nuối

Cây cầu cong

Xô lệch

Bến xưa

Rất có thể

Khi mình có tuổi

Cứ nhớ hoài

Nơi đó

Chiều mưa ...

 

          Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền