*TĐ 111- Người Đi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

Người Đi

 

Người đi từ lúc bình minh

Khi gà còn gáy, trên cành còn sương

Trăng non còn bóng sau vườn

Con thơ còn ngủ, tiếng chuông chưa rền

Người đi vội vả nên quên

Những lời từ giả người bên gối nằm

Quên lời hứa hẹn trăm năm

Quên bao tình nghĩa gối chăn đêm về

Quên tình sau, trước phu thê

Quên đàn con dại luôn kề bên chân

Người đi chẳng một lời rằng

Hẹn ngày trở lại thiếp, chàng đoàn viên

Để người ở lại ưu phiền

Để người ở lại nỗi niềm xót xa

Người đi khi ánh trăng tà

Vẫn còn lay động chót xa đỉnh đồi

Người đi bỏ lại hồn tôi

Nửa đời dang dở ngoai nguôi nỗi sầu

 

Thủy Điền

14-05-2020

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền