*VCL 20- Chuyện Một Cuộc Tình Trước Thời Bảy Lăm (Truyện Ngắn) Nhà Văn Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Văn Võ Công Liêm

 

   

 

 CHUYỆN MỘT CUỘC TÌNH TRƯỚC THỜI BẢY LĂM

 

                                                                                                                  tặng: mai ninh

 

                                                                                 

em là người tình duy nhất

trong tôi . một mùa đông chết yểu

trên máng cỏ thơm nâu màu nhớ . xin một tội lỗi nơi em

với thân tàn du tử . biển táp bờ hoang vu

lột trần em trong tinh thể trắng . gió cắt ngọt da người

bàn tay sưởi ấm như men rượu nồng luồng vào tim . em

một chiều vàng . chiều hoàng hạc mây bay cuối chân trời vô nhiễm

trong căn nhà rục rã ngói mục rêu xanh nằm nghe trăn trở hụt

màu hương xưa còn đó em đã rời xa . căn nhà cỗ bật khóc . ta

đêm vụt tắt bất ngờ trân cứng từng thớ thịt nhũn mềm miên man

và tôi hứng những chịu đựng thê thảm trên bờ ngực thở . chuông gọi hồn ai ?

kỷ niệm vàng bay . ngồi ôm mộng vỡ qua đêm . hóa thân bọ xít

ngọn lửa nhen nhúm . nuốt mầu nhiệm thích thú thơm lây

tóc say mê xõa xuống bờ vực thẳm . nằm êm cá hộp ngoan

đóng sập ! để làm tình bất diệt si mê lên ngọn đêm ướt đẳm

nhớ sàigòn mưa rào em đến thăm trong đôi cánh gãy mùa hạ tới

những giọt cà phê thất chí nhỏ xuống lòng đường nghe rạn nứt thêm

ngày sụp xuống hoang mang đêm bò vào ngõ cụt . sa đọa lập thể

sắc màu đó còn nhớ không ? trước ngày di tản tình bềnh bồng trong vắt

nhắp cụm rượu ân huệ trao cho một mùa đông chết yểu trong tôi

cánh tay ngà yêu dấu vuốt ve từng sợi nhỏ làm quà . bên ngoài nắng lạ trổ

đêm ba mươi năm đó sướt mướt chia xa một đoạn đời để lại . ta

ướp mình trong linh hồn thất lạc giữa phong ba nuối tiếc mất đi . em

sa mạc bốc khói . nước chết trôi theo . bóng tối đồng lõa . gió liếm rong rêu 

ngày quá sa đà đêm nguyện cầu thánh hóa . ngọn núi xô nghiêng đời tư lự

chạy vô chợ quán trốn về đồng nai qua bắc mỹ thuận nơi mặt trời ngủ quên

để tắm nắng sông hương . ta thoát chết mò về hậu cứ yêu em bằng trái chín rụng

vỉa hè nở rộ hộp đêm xanh . tiếng kèn réo rắt trên ngọn cao chót vót . môi hồng

với những mảng tình xuôi ngược . hình như lúc đó sương chưa rơi cho cuộc hẹn hò :

một chủ nhật buồn trên tầng tháp cổ biển nhớ xanh xao*… huyễn mộng ! trào

những tình khúc vô-ưu-đàm biến mình thành ưu tư thế kỷ . tôi lạc bước giang hồ

để trở thành trừu tượng yêu em . đuổi theo mây một phương trời hồng tụ ?

dìu dắt em vào vùng trăng nguyệt quế và đêm nâng niu đôi bàn tay xám ngắt

mùa hạ đỏ đưa ta vào hư ảo sao băng bằng điệu buồn vời vợi của tiếng nức nở dài

cho tới bây giờ . nỗi đau còn đó một cuộc tình : tempendé otiyor*  còn dụ dỗ trong tôi

chiều cổ tự rashomon* mưa sắc bén đường gươm . em rách từng khúc ruột

ngày thắp sáng tràn trề trong nhau giữa khu rừng cô độc bốn bề là trăng sao :

 

em

 

một tình yêu huyền thoại

 

ta

 

một tang thương mùa đông ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab. yyc . trăng lu . 7/2014)

 

*  nhạc ngữ của TCS.

*  trong ‘Zobra the Greek’ của Nikos Kazantzakis.

*  trong ‘Điạ Ngục Môn’ bởi Akita Kurosawa.

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền