*TĐA 19- Bến Đò Không Tuổi (Thơ) NT Trần Đức Ái (VN)

 

Nhà Thơ Trần Đức Ái 

 

 

BẾN ĐÒ KHÔNG TUỔI

 

Anh vội vã,viết bài thơ không tuổi

Bởi vì em, cánh lá nổi trôi đời

Đa sắc màu, cảm xúc giấc mơ yêu

Em có tuổi, hay không là có tuổi?

 

Ngâm ngấm thời gian, bốn mùa ranh giới

Bước sang sông, cây cầu che chắn lối

Em đi về, lỡ nhịp... bến đò mong

Tâm hồn em, như ngọn tre gió thổi

 

Ngã vô hồn, lộng gió rít muôn phương

Em trống rỗng... đời vô thường lạc hướng

Bến đò xưa, anh đứng cõi hư vô

Thả mắt nhìn, mặt nước cuối dòng sông

 

Từng những chiếc lá, úa vàng tre, trúc

Bồng bềnh trôi nổi, nô đùa sóng sánh

Như lòng em trôi, sang bến sông xanh

Hờ hững mặt nhìn đong đanh duyên dáng

 

Em mơ màng không tuổi để tình yêu

Em sang bờ tre, trúc... mộng tương tư

Thách thức anh không tuổi gọi em về

Và bây giờ viên mãn, mãi đò yêu!...

 

Trần Đức Ái 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền