*LVT 43- Năm Mươi Năm Ngồi Uống Một Mình (Thơ) NT Lê Văn Trung (VN)

 

Nhà Thơ Lê Văn Trung

 

 

Năm Mươi Năm Ngồi Uống Một Mình

 

Năm mươi năm ngồi uống một mình

Rượu giang hồ chén nhớ chén quên

Chén đợi trăm năm bầm nước mắt

Chén gọi thiên thu mù cổ nhân

 

Ta rót tràn ly ! Sao mãi ly không

Cho ta rót cạn cả tấm lòng

Cho ta rót hết từng cơn mộng

Ai uống cùng ta cạn nỗi buồn

 

Ta rót tràn ly hay ly vỡ tràn

Rót về đâu hỡi ! Giấc mơ tan

Sao ta chưa uống mà say khướt

Sao ta không khóc mà lệ tàn

 

Ta vẫn rót và mời ta hãy uống

Rượu giang hồ là rượu của thương đau

Ồ không ! Rượu của hồn thiên cổ

Chảy xuống đời ta cuộc bể dâu

 

Rượu ta rót ? Sao ta buồn quá đổi

Rượu của người chảy suốt cõi hoang vu

Em ơi rượu cháy hồn khuê nữ

Sao em không về, rượu có đầy vơi

 

Rượu chưa uống mà lòng sầu muôn hướng

Lệ của nghìn thu chảy quặn lòng

Lệ của em vàng cơn huyển mộng

Lệ của ta tràn cả chiếc ly không !

 

Lê Văn Trung

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền