*TĐA 39- Chùm (Thơ) Chớm Thu Của NT Trần Đức Ái (Hải Phòng- VN)

 

Nhà Thơ Trần Đức Ái

 

 

Chớm Thu

 

Chớm thu gọi gió hoàng hôn

Nửa râm ran sẫm, nửa hồn ánh dương

Nửa hồn thu chạm mây buông

Nửa trong gợi nhớ, nửa tuôn về nguồn

Nửa còn níu bóng hoàng hôn

Nửa vòng âm khí tiếng lòng cô đơn

Tà tà bóng ngả mây vờn

Nửa chiều chạng vạng, nửa hồn thương đau

Vọng vang gió lộng triền thu

Run run môi nhẹ, lời ru dịu hiền

Chập chờn cánh nhạn du miên

Về nơi tổ ấm hội miền canh thâu

Ru hời! Bắt nhịp đêm sâu

Màn đêm xuống núi... trăng lu nhủ thầm!

 

Vẫn Thế

 

Xoay vòng

Vẫn thế

Thế gian...

 

Trắng đen

Là chuyện dương trần

Buông lòng con sóng

Gọi ngàn cung thương

Bây giờ ta có - hay không?

Ta yêu...

Ta quý

Mênh mông thấm tình...

 

Rừng cây gió hú nghìn trùng

Biển khơi lộng gió

Ta còn sắc hương

Bây giờ ta nhớ, ta mong

Lòng em đọng giọt... ru hồn kiêu sa

Lao xao giọt nằng trầm kha

Anh yêu - em cũng ngân nga mát lòng

Bến bờ bãi cát đồi thông

Hàng cây dương liễu

Mơ nguồn gởi thương

Cánh đồng xa vọng muôn phương

Chim ngàn hót vọng, giọt sương đong đầy

 

Long lanh óng ánh trang đài

Trời xanh gió lộng miệt mài

Biển khơi dậy sóng mơ hoài trần gian

Gió ơi! Gọi nắng xa, gần...

Hoàng hôn buông xuống

Gọi nàng canh thu

 

Ta về

Ngắm cảnh trăng lu

Mái hiên nhà cổ

Thiên thu đa chiều... !

 

============ Trần Đức Ái ==

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền