*ĐP 6- Tự Sự (Thơ) TG Đông Phương (Bình Định- VN)

 

Tác Giả Đông Phương

 

 

TỰ SỰ

 

Đêm thanh vắng có đôi điều suy ngẫm

Ngược thời gian về quá khứ mênh mông

Bao nhiêu năm đi tìm đất gieo trồng

Ươm mần sống, nuôi đàn con nhỏ dại

 

Đất cằn cỗi ,nổi lo càng lớn mãi

Chẳng quản ngày đêm mưa gió nắng nôi

Mong sao cho mạnh khỏe để đắp bồi

Con lớn khôn là niềm vui vô tận

 

Con đâu biết bao năm dài lận đận

Cảnh tha phương đi đến khắp mọi nơi

Luôn bôn ba lăn lộn giữa dòng đời

Nên đã từng một đôi lần vấp ngã

 

Cũng có lúc thấy mình như rệu rã

Những năm dài lận đận mất hướng đi

Bỏ ra bao công sức chẳng được gì ?

Nên gắng sức tìm ra đường đi mới

 

Dẫu khó khăn trên bước đường đi tới

Vấp ngã rồi thì phải tự đứng lên

Khi mẹ cha không còn ở kế bên

Phải đứng vững trên đôi chân bước tiếp

 

Ra biển lớn các con nên phải biết

Bão tố ,chông gai ,cạm bẫy giăng đầy

Nên lọc lừa từng mõi bước chân đi

Không ,sẽ rơi xuống vực sâu hố thẳm

 

Đời rất ngọt nhưng mà cay đắng lắm !

Lúc ban sơ toàn thấy ánh hào quang

Khi lúng sâu sự thật sẽ phủ phàng

Dừng đúng lúc, tịnh tâm suy xét lại

 

Trên đời này việc gì mình cũng phải

Nhìn nhận đúng sai, phải trái, phân trần

Sống chân thật và lòng không dối trá

Sẽ mang về thành quả tốt đẹp hơn

 

Đêm yên tĩnh quay nhìn về quá khứ

Có đôi lời tự sự với các con

 

4/7/2020

 Đông Phương 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền