*LKT 14- Chùm Thơ "Trăng Thanh" NT Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng 

 

 

 

Trăng   Thanh

 

 Thời gian kỷ niệm xanh mơ

Bao mùa mưa nắng hững hờ phôi pha

Hoàng hôn thắp nỗi nhớ nhà

Mắt ai có bóng chiều tà tái tê

Người xa nhớ một miền quê

Phong sương dừng bước… quay về xứ xưa…

Bãi phù sa… bến đò đưa…

Đồng khoai đánh luống, ruộng dưa cuốn giồng

Nón nghiêng đổ nắng bên sông

Bay bay áo trắng mênh mông Thu vàng

Đồng xa tiếng Cuốc kêu vang

Thoáng về nỗi nhớ xóm làng xa xưa

Gió lùa hương đất thoảng đưa

Tre gầy rủ lá, bóng dừa mơn man

Cô đơn đường nắng chang chang

Gió bay… bay lá me vàng về đâu

Vườn ai rụng trắng hoa cau

Mướp vàng lối ngõ, phai màu đợi trông…

Chiều tàn… nắng tắt bên sông

Chùa xa chuông đổ… lúa đồng hương bay

Cò về ngủ trắng cành cây

Phiêu phiêu đò chở trăng gầy trong sương

Khói thơm… sắn nướng củi vườn

Thềm trăng yên ắng mùi hương bốn bề

Vườn sau tiếng Dế vọng về

Võng đưa… chao mãi câu thề dở dang

Thương người xa xứ dặm ngàn

Hồn tan theo bóng nguyệt tàn trong sương

Đêm huyền thấm đẫm mùi hương

Hoa quê Dủ Dẻ ngát đường trăng suông

Nửa khuya… sóng vỗ buồn buồn

Trăng thanh trắng nõn… trần truồng tắm sông

Hồn trăng rơi chén rượu nồng

Hỏi trăng… người ấy lấy chồng bao năm?...

“ Trăng tròn chỉ có đêm rằm

Tình ta tháng tháng, năm năm vẫn tròn…”

 

 

 

 

Tình Lỡ

                 

 Tôi về… đốt lửa trong mưa

Tìm trang Tình Sử… ngày xưa yêu người…

Em xưa… thuở mới hai mươi

Xuân thì vừa đến cho người ngẩn ngơ

Dáng xa như thực như mơ

Tóc thề trong gió hững hờ buông lơi

Liêu trai mắt biếc in trời

Bờ môi hé mở gọi mời nụ hôn

Tiếng cười rơi nhẹ vào hồn

Pha lê vỡ hạt vô ngôn dịu hiền

Chiều châu thổ… sáng bình nguyên

Nhìn em thơ trẻ hồn nhiên cánh chuồn

Yêu nhau yêu tới ngọn nguồn

Cái vui xẻ nửa… cái buồn chung nhau…            

Ông Tơ ghét bỏ chi nhau

Chưa vui sum họp, đã sầu riêng ai 

Em xa… hoang phế đền đài

Thềm rêu, ngói vỡ, tường phai bụi mờ

Thuyền trôi lạc bến lạc bờ

Bóng chim tăm cá bơ vơ bềnh bồng

Gọi người lạc tiếng chênh chông

Nghe trong đồng vọng hư không vỡ òa

Mưa Ngâu tháng bảy nhạt nhòa

Cầu Ô Thước… dải Ngân Hà tàn phai

“Một mai ai chớ bỏ ai

Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim…

Tìm em như thể tìm chim

Chim bay biển bắc, anh tìm biển đông…”

Mai người lỗi hẹn về không ?

Buồn lên héo ngọn Sầu Đông… sầu đời…

Bỏ tôi… lạc giữa đất trời

Em đi… vui với cuộc đời tư riêng

Trời cho nợ… chẳng cho duyên…

Sao cho trọn nỗi muộn phiền mình tôi ?…

 

    

                    Nha Trang, tháng 7. 2020

                         LÊ KIM THƯỢNG

 

 

 

“...”Ca Dao

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền