*SPN 2- Hoa Vừng Vẫn Đỏ Bên Sông (Thơ) TG Sơn Phương Nguyễn (Tây Ninh- VN)

 

Tác Giả Sơn Phương Nguyễn

 

 

 

HOA VỪNG VẪN ĐỎ BẾN SÔNG

 

(Thương con đò nhỏ lạc dòng trôi xa.)

 

Nắng mùa thu ,

Rớt trên tay

Buồn vương sắc phượng, tàn phai cuối hè

Một mình đi dưới hàng me

Mong tìm xác phượng, lời ve ... đâu rồi...?

 

Nhớ xưa,

Lòng thấy bồi hồi,

Còn bao kỷ niệm,

Một thời hồn nhiên.

Lòng chưa vướng víu ưu phiền,

Yêu chưa dám ngỏ...,

Tình riêng chưa bày.

 

Tại mình .

Nào dám trách ai,

Đơn phương xây mộng đẹp, dài bao năm

Thương thương , nhớ nhớ âm thầm...

Yêu trong mơ, để cầm bằng như không.

 

Bây giờ đã hết chờ mong,

Từ khi em đã theo chồng bỏ tôi

Đò xưa bến cũ xa rồi,

Hoa Vừng vẫn rụng...

Tôi ngồi chờ ai ...?

 

SƠN PHƯƠNG

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền