*VCN 8- Lá Vàng Thu (Thơ) NT Văn Chinh Nguyễn (VN)

 

Nhà Thơ Văn Chinh Nguyễn

 

 

LÁ VÀNG THU

 

Thu lá rụng vàng rơi nhẹ rớt

Rớt tả tơi từng đợt úa sầu

Sầu này biết gởi về đâu

Đâu là nẻo cuối ngõ hầu ước mong

 

Mong bến đậu yên lòng chiều xế

Xế ráng hồng đừng lệ ướt mưa

Mưa ngâu tháng bảy mới vừa

Vừa đau tủi phận nghĩa xưa xót lòng

 

Lòng tiếc nuối Thu phong phiền muộn

Muộn canh tàn những luống mãi mơ

Mơ trong một thoáng sương mờ

Mờ soi bóng chiếc ngẩn ngơ ngóng tìm

 

Tìm chút nắng trong đêm vắng lạnh

Lạnh hồn hoang canh cánh bên thềm

Thềm ngoài lá rụng đầy thêm

Thêm vào ký ức nỗi niềm thảm thương

 

Thương Nguyệt dạ đêm trường lặng lẽ

Lẽ nào tình nhỏ bé mãi trôi

Trôi theo ảo mộng để rồi

Rồi đây đọng lại hỡi ôi lá vàng

 

***VCN***

(14/08/2020)

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền