*LQH 21- Khi Nhìn Thấy (Thơ) NT Lý Quang Hoàn (Florida- USA)

 

Nhà Thơ Lý Quang Hoàn

 

 

Khi Nhìn Thấy ... 

 

Khi nhìn thấy người đàn bà trong tranh

trưng bày ở một góc phố

Thực lòng … tôi thấy lòng mình chao đảo một cách lạ kỳ …

Như là gã trai tân mới lớn …

Chìm đắm mình trong những giấc mộng dài

Mỗi ngày qua lại dăm lần bảy bận

Chỉ để nhìn và ngắm hoài người đàn bà trong tranh

Về ươm cuộc tình hờ vào những dòng thơ

Tôi đã thổi hồn vào những giấc mộng xanh

Đêm năm canh thức hoài không đủ

Vật vờ linh hồn vào chốn ba hoa

Rồi ảo tưởng nghĩ mình … là kẻ lãng mạn

Trong thế gian chỉ toàn những người phàm

 

Nhưng thực sự …

Tôi chỉ là một kẻ đã đánh mất thời trai trẻ

Nướng tuổi xuân vào những tháng ngày vô vị

Ngồi đong đo đếm… từng phút giây

Giờ chỉ còn là những ngày tàn tháng tận … 

còn bao lâu … ôi quỹ thời gian vơi đầy

và chỉ muốn làm một tên cờ gian bạc lận

tháu cáy cuộc đời mình trong một phút giây

Luôn đắm say, luôn ngây ngất và hững hờ

Để quên đi những năm tháng tận cùng

Và nướng những lời mật ngọt trên bờ môi em lạ

Thật sự tôi cũng phù phiếm và tào lao không chịu nổi

Đắm mình trong cuộc đỏ đen đang hồi chung cuộc

Và những mối tình ơ hờ theo gió và mây bay

Bỗng một hôm chợt nhận ra sao mình rất lạ

Rất mơ màng lặng nhìn cánh rừng phía trước

Thả mộng mơ tung bay vào những ngày gió lộng

Ở một nơi rất xa là con sông đào màu cỏ úa

mùa hè đỏ lửa vẫn còn đây

Đem cái nóng rải xuống trần gian

trần gian đang mùa dịch bệnh 

xót xa nào nói hết cho cùng 

 

Mùa vẫn chưa qua … ô kìa em ở đâu ?

Những cây sồi già đang thì thầm lời tình tự 

Cùng trời đất vào những buổi trưa hoang

Ngày và tháng … thời gian như hoà làm một

Cuộc ái ân kéo dài từng giây từng phút

Như là gió đang rú lên từng cơn hồng hộc ...

Trút xuống em từng cơn yêu dài mê đuối

Từng đợt sóng tình vùng vẫy suốt đêm sâu

Ôi những đêm dài hồn đầy mộng mị

Trầm luân hoài trong nỗi buồn viễn xứ

Những hạt mầm khổ đau đã đâm chồi nẩy lộc

Cuộc mưu sinh vẫn còn xa vời phía trước

Ngày dằng dặc, những tháng ngày hư ảo

Nói đi em … an ủi tôi … dù chỉ là tình hờ

Cây hoa hồng trong vườn tôi đêm qua 

nay đã già nua và lẩm cẩm 

những cánh hoa rơi tan tác trước hiên nhà

Khu vườn nhỏ bỗng trở nên lạ lẫm

Bao nhiêu mối tình si gói kín suốt một đời

Em là ai những người tình một thuở

Chắc bây giờ cũng lẩm cẩm như tôi ?

 

Yêu người đàn bà trong bức tranh góc phố

Cũng đủ dật dờ trong một buổi chiều hoang

Chợt tỉnh giấc hoá ra là mộng mị

Cứ như thế từng ngày qua lãng đãng

Bao nhiêu năm rồi tật xấu vẫn không chừa

Và cứ thế cuộc đời như đám cháy

Lúc bùng lúc tắt … tro tàn còn đấy

Trên thân thế buồn tên mục tử vô danh

Có những điều nói ra mà như không nói

Cuộc mưu dinh cay đắng mùi tục luỵ

Em ở đâu đó … mà như không hề có

Tôi mãi hoài đi tìm một cuộc tình rơi

Những buổi sáng mù sương …

Thành phố dường như buồn bã

Ngày tháng dài kéo nỗi buồn lê thê

Nỗi buồn tử sinh dường như luôn ám ảnh

“Một đời người … phía trước còn bao lăm ?”

 

Còn bao lăm làm sao ai biết được ?

Quả thật là câu hỏi rất ngây ngô và khờ dại

Bởi “ cuộc tử sinh “ ai cũng chỉ một đường “

Hãy yêu đi và hãy sống như đã từng !

 

Lý Quang Hoàn

09-08-2020

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền