*TĐP 50- Chùm Thơ Của NT Trần Đức Phổ (Canada)

 

Nhà Thơ Trần Đức Phổ

 

 

Hai Dòng Nước

 

Ta thắp đời nhau bằng ngọn lửa hồng

Để soi tỏ cõi lòng nhiều bóng tối

Khi tin yêu vừa bập bùng, nóng hổi

Hãy sẵn sàng ngờ vực cả tình anh.

 

Thu chưa sang lá chớ vội xa cành

Trời phương đó hoàng hôn về nhuộm đỏ

Nơi anh đứng bình minh vàng sắc cỏ

Trên đường đời ta dịch chuyển về nhau.

 

Niềm mơ kia đâu có dễ úa nhàu

Khi ước muốn phát đi từ lồng ngực

Dẫu đôi mình bước ra từ hai đầu địa cực

Không hận thù, sao tê tái tâm can?

 

Những mầm xanh vươn dậy thế lụi tàn

Đem hạnh phúc thay những gì khốn khó

Hoa sẽ nở, và nụ cười sẽ có

Trên môi hồng xóa vết tích thương đau.

 

Tình trăm năm sẽ gắn kết bạc đầu

Lời chung thủy mặn mà như vị muối

Anh tình nguyện làm cỏ lau bên suối

Để gió rì rào mãi kể chuyện đâu đâu.

 

Em đừng buồn, hãy lắng dịu niềm đau

Đừng chua xót khi tượng thần sụp đổ

Những lầu cát sẽ tan tành khi sóng vỗ

Nhưng vạn đời hạt cát vẫn bình an.

 

Là Tri Kỷ

 

Là tri kỷ đừng nên câu nệ

Chuyện ta mình nghịch ý sai lòng

Ai cũng có vui buồn khôn kể

Đừng cạn tàu ráo máng đếm đong

 

Là tri kỷ đừng nên bỡn cợt

Xem giao tình như tiếng cười khan

Lời hứa hẹn như lươn trơn tuột

Nay chân thành mai hóa dối gian

 

Là tri kỷ xin đừng buông thả

Sớm bên Đông tối ở bên Đoài

Xem cảm tình mỏng manh như lá

Trái tim người không thể chia hai

 

Là tri kỷ phải chăng thấu hiểu

Dù bọt bèo cũng nghĩa tâm linh

Gốc và ngọn không cần đối chiếu

Vì cả hai chung bóng, chung hình!

 

Chỉ Vì

 

Chỉ vì một lần tiên đoán

Bao nhiêu mơ ước hiện ra

Tình quen dẫu người còn lạ

Vẫn tin chốn ấy thật thà.

 

Chỉ vì một lần mơ mộng

Trái tim trót hứa để dành

Dẫu là cá tăm chim bóng

Vẫn còn biển trời trong xanh

 

Chỉ vì một lần trót dại

Yêu thơ hơn cả bạc tiền

Nên đời vật vờ từ đấy

Nửa hồn trăng gió ngả nghiêng

 

Chỉ vì một điều hạnh phúc

Trăm năm làm kiếp con người

Chẳng ai dễ dàng bỏ cuộc

Dù là hy vọng ít thôi!

 

Chỉ vì tâm đầu ý hợp

(Nợ duyên không thể tình cờ!)

Dẫu là trùng dương lớp lớp

Sớm chiều dào dạt vần thơ!

--

Trần Đức Phổ

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền