*SC 38- Nhớ Một Người (Thơ) NT Sông Cữu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

 

 

NHỚ MỘT NGƯỜI

 

“Nhớ Bùi Giáng qua bài thơ

“Không Có Tóc Xanh”của cụ”

 

Khi tôi ngồi

đếm sao rơi

thấy

bầu trời cao vời vợi

khi tôi nằm

ngắm trăng lên

bỗng nhớ đến một Người

Trong nắng sớm xuân tươi

Người đứng nhìn

cô nàng hong tóc

nghe

tiếng chim quốc

gọi mùa

người

lắc đầu khóc thương

đồng lúa cháy khô

chưa trổ đòng đòng

ngậm bầu sữa ngọc. . .

Xin hỏi:

“Ai đã làm

cho Người bực tức

đến đổi phải

ném lược

quăng gương”?

*

Kính thưa

cùng tiền bối thân thương

nếu

không có tóc xanh

ta

tìm đâu ra đầu bạc” ...?! (*)

 

Sông Cửu

________________________________________

(*) Một lần thi nhân Bùi Giáng qua đường Cao Thắng

Sài Gòn gặp tôi và nghệ sĩ điện ảnh Hồ Kiểng. chúng tôi

mời cụ ly cà-phê, uống xong cu quảy bị đi, bỏ lại một cái

gương nhỏ và một chiếc lược ngà. Tôi chạy theo đưa lại,

cụ bảo “Bỏ đi! Đầu bạc trắng rồi…Không cần nó nữa”

(Sau nầy xem được bài thơ “Không Có Tóc Xanh” của cụ

tôi bùi ngùi nhớ cụ vô cùng!)

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền