*SH 29- Sầu Viễn Xứ (Thơ) NT Sinh Hoàng (VN)

 

Nhà Thơ Sinh Hoàng

 

 

SẦU VIỄN XỨ

 

Chiều quạnh quẽ miên man sầu viễn xứ́

Dõi mây bay gửi nhớ vọng quê nhà

Chim bạt gió bao mùa rồi mỏi cánh

Hoàng hôn rơi hun hút phía trời xa

 

Con sông quê hiền hòa thời thơ ấu

Chảy trong tôi ký ức chẳng phai nhòa

Cánh đồng làng gặt xong trơ gốc rạ

Khói đốt đồng theo gió tỏa lan xa

 

Cánh cò chiều hôm cõng ánh nắng tà

Phất phới bay qua màu chiều êm ả

Thấp thoáng dòng kênh chiếc xuồng ba lá

Có tiếng ai hò ngọt lịm bay qua

 

Chiếc cầu dừa soi bóng nước lắc lư ̉

Nối yêu thương đêm vằng vặc trăng ngà

Một tình yêu ngát thơm hương hoa lá

Chưa kịp nồng tình đã vội chia xa

 

Cánh chim di lưu lạc xứ người ta

Sầu rụng xuống chất đầy chiều hoang lạnh

Nơi đất khách giữa cô đơn trống vắng

Vần thơ buồn sâu nặng một niềm quê

 

Sinh Hoàng

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền