*TĐP 52- Chùm Thơ Của NT Trần Đức Phổ (Canada)

 

Nhà Thơ Trần Đức Phổ

 

 

Quê Hương

 

Quê hương là cuống rún

mẹ đem chôn sau vườn

thấm sâu vào lòng đất

như suối nguồn yêu thương

 

Quê hương là lớp học

bập bẹ chữ i tờ

những bàn tay nắn nót

chép ca dao, vần thơ

 

Quê hương là bè bạn

thuở mười hai, mười ba

cùng tắm sông, hái ổi

chơi đá dế, chọi gà...

 

Quê hương là giọng nói

của cô bé cạnh nhà

tình yêu em chưa ngỏ

đã vội vàng chia xa

 

Ôi, quê hương còn đó

không ai cướp được đâu

xa xôi lòng còn nhớ

cho đến bạc mái đầu!

 

Chúc Em Ngủ Ngon

 

Hãy ngủ ngon em nhé!

Để mơ giấc mộng lành

Và gọi thầm khe khẽ

Thật ngọt ngào: tên anh!

 

Hãy ngủ ngon em nhé!

Đừng lo chuyện chúng mình

Những giận hờn không thể

Làm héo gầy môi xinh

 

Hãy ngủ ngon em nhé!

Dẫu đêm dài cô đơn

Bớt một ngày vắng vẻ

Ta thêm gần nhau hơn

 

Rồi sáng mai thức dậy

Chim ríu rít trên cành

Nắng sẽ hồng đôi má

Bầu trời cao thêm xanh!

 

Hãy ngủ ngon em nhé!

Gió ru hời mong manh

Như suối ngàn kể lẻ

Chuyện vui buồn em anh!

--

tranducpho

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền