*HTHƠ 8- Giấu Buồn (Thơ) NT Hoài Thơ (VN)

 

Nhà Thơ Hoài Thơ

 

 

GIẤU BUỒN

 

Ta giấu nỗi buồn trong ánh mắt

Vọng đêm đông gió thắt qua lòng

Biết chừ người nhớ ta không

Hồn ta lạc lõng bềnh bồng xác hoa

 

Người bỏ lại nhạt nhòa yêu dấu

Để lòng ta cảm thấu chơi vơi

Ngàn thương xót dạ đau đời

Ôm hoài dĩ vãng một thời đắng cay

 

Cũng một thời môi say mắt thắm

Buốt tình Đông cay đắng ân tình

Hoài ôm kỷ niệm riêng mình

Người tình nay đã lặn thinh cuối trời

 

Chỉ một thoáng nửa vời khao khát

Đàn buông đây bảng lảng mối sầu

Người quên vội bước qua cầu

Đẫm hờn vạn nẻo mái đầu phơi sương

 

Hoài Thơ

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền