*HHSG 14- Những Kẻ Lộng Hành (Tản Mạn) Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn (USA)

 

Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn

 

 

 

 NHỮNG KẺ LỘNG HÀNH

             

             Những năm đầu thập niên tám mươi, xóm tui cũng như đa phần thôn xóm khác gần đó, nhà ai nấy cũng nghèo xác xơ, làm lụng hàng ngày lo cho đủ hai bữa cơm trong gia đình cũng mừng lắm rồi, vì có những gia đình còn thiếu trước hụt sau, đã vậy xóm làng mệt mỏi với "Những kẻ lộng hành"  không coi ai ra gì.

                      ***

  Lúc ban đầu khi những kẻ này xuất hiện, tụi nó chỉ dám lần mò trong đêm để "Kiếm ăn", lần hồi do đồng bọn của tụi nó từ đâu kéo về "lập băng, lập đảng" đông vô số kể, đến đây do "đất chật người đông" kéo theo nạn thiếu ăn nên tụi này "đột nhập" vô từng gia đình bà con ở đây, khiến cho đời sống đã kham khổ lại thêm phần bất an kéo theo, có hôm chúng đi hai ba tên leo vô nhà thiên hạ, nhà có cửa bằng cây, hay cửa sắt chúng đều đột nhập thành công, khi vô nhà rồi cả đám lục lọi tung cả lên, đồ ăn thức uống, giấy tờ quần áo mùng mền cái nào ăn được thì tụi nó bỏ vô bụng hết ráo, còn những thứ khác thì cả đám xé tan nát hết...

                        ***

  Tình hình đến hồi căng thẳng, cái tên đầu đảng lớn con nhất trong đám, với thân hình vạm vỡ xứng đáng là "Đại đầu lĩnh" chỉ huy những kẻ ngang tàng này, hắn đã dẫn về thêm vài chục  tên khác nhập bọn, điều này làm cho bà con trong xóm thêm kinh hoàng.

 Để đối phó với tình trạng trên, vài gia đình trong xóm họp lại bàn biện pháp "Chống trả" lại cái đám ngang tàng này.

 Ông Liêm người có uy tín nhất trong xóm được bà con tôn làm chỉ huy trưởng, nhằm thống lĩnh bà con trong xóm bàn phương kế để tiêu trừ đám lộng hành từ nơi đâu kéo về đây phá làng phá xóm.

 Một hôm khi chiều xuống, bà con cơm nước xong, ông Liêm ghé đến nhà mời qua nhà ông họp, mục đích như đã nói trên nhằm lấy lại sự bình yên cho xóm làng.

 Khi bà con tề tựu đông đủ, ông Liêm vặn cây đèn dầu cho cháy sáng thêm chút nữa ( Do điện bị ông nhà đèn cúp ngang xương), ông đứng lên rồi dõng dạc nói:

-Thưa bà con, tình hình này nếu mình còn nhân nhượng thì cái đám này nó còn ngông nghênh thêm nữa, chuyến này phải đánh nhau với bọn chúng một phen, tụi nó tuy đông thật, nhưng sao bằng bà con mình trong xóm.

 Bà Chín thợ bạc ngồi gần cửa ra vào, nghe ông Liêm phán câu chắc nịch như vậy bà liền lên tiếng:

-Chú Liêm à, tui thấy mình lấy số đông xua đuổi tụi nó đi chỗ khác, chứ "Giết chóc" mang tội chết luôn á chú, tui đi chùa mấy thầy thường khuyên bảo đừng sát sanh đó chú.

 Ông Liêm cười lớn rồi ông nói:

- Chèn ơi ! Đâu được bà Chín, tụi này nó lộng hành lắm, nếu nó sợ thì đã sợ mình rồi, đàng này nó làm quá chịu hết nổi rồi, phải "dứt dây" vài tên cho tụi nó tởn, lúc đó tụi nó rút êm hết cho bà coi.

Lúc này thì ông Ba Hiền, do hay đi công chuyện vắng nhà thường xuyên, không hiểu hôm nay bàn bạc về chuyện gì, vì ông ba nghe phong phanh cuộc họp này sẽ thanh toán những kẻ ngang ngược phá làng phá xóm, chừng khi nghe ông Liêm đòi giết vài tên khiến ông ba phát hoảng la lên :

- Úy mèn ơi! Vậy không được ông Liêm ơi, có gì mình báo lên mấy ông "Chánh quyền" phán xử, chứ tự tiện giết chóc bậy bạ coi chừng phạm tội "Hình sự" đó.

 Nghe ông Ba Hiền nói vậy cả buổi họp ai cũng cười rần lên, chờ bà con dứt tràng cười, ông Liêm mới lên tiếng đáp lời lại ông Ba (do ông Liêm hiểu lầm ông Ba nói giỡn chơi, nên ông Liêm "Phang" tới luôn):

 - Ôi ông Ba ơi, cái đám này giết chục đứa cũng ăn thua gì, bà con mình cứ mạnh tay tiêu diệt tụi nó đi, ai thắc mắc kiện cáo gì tui đi hầu cho .

Đến nước này, ông Ba Hiền hết chịu nổi, ông đứng lên phản ứng gay gắt :

- Nè tui nói cho ông Liêm biết nha, giết người là đền mạng chứ chẳng chơi đâu, tụi nó phá phách mình xua đuổi nó đi chỗ khác, ai đời xúi bà con giết chóc, tù "Mọt gông" đó ông ơi, ai chứ tui hổng dám đâu, có bề gì ai nuôi mấy đứa nhỏ nhà tui bây giờ .

 Thêm tràng cười của bà con khiến cho cuộc họp thêm phần sinh động, ông Liêm cũng cười sằng sặc, sau đó ông nói :

- Trời, ông Ba nói cái giống gì mà tui không hiểu, ba con chuột quỷ nó phá quá thì giết bớt cho đỡ hại, chứ tui đâu có hô hào bà con giết người hồi nào đâu mà ông cự nự tui một cái quá mạng vậy ông Ba.

 Đến đây thì tới phiên ông Ba Hiền cười lên hăng hắc,  khi biết mình bị "hố" ông Ba lên tiếng:

- " Đu hỏa con cóc" tui cứ tưởng có đám du côn du đảng ở đâu về quậy phá xóm mình, dè đâu mấy con chuột cống, đám đó giết phải rồi, tui xin lỗi ông Liêm nghe.

Rồi ông Ba Hiền phân trần tiếp:

-Tại tui mới từ Bà rịa về, chưa kịp mần gì thì được mời qua họp, tui đâu biết ất giáp gì nêu hiểu lầm, ông Liêm thông cảm nha .

                        ***

 Kể từ khi đám chuột từ các miệng cống ngoài phía đường lộ  chui lên phá phách, lúc ban đầu bà con trong xóm cũng chẳng thèm để ý đến chúng, nhưng ngày chúng càng dạn dĩ hơn, và có phần hung hăng hơn.

 Sáng nọ tui vừa dẫn chiếc xe Yamaha dame của mình ra để đi làm, tự dưng có con chuột cống lớn như con mèo đứng chặn trước bánh xe tui, dường như nó vừa mới dưới cống chui lên, do tui thấy lông trên thân mình nó ướt nhẹp và có nhiều vết thương, con chuột giương cặp mắt ngó tui trân trân, dường như nó muốn cầu cứu với tui điều gì, vốn ghét con vật hôi hám kia nhưng tui thấy trong thái độ con chuột lúc này thật tội nghiệp, dựng chống xe xong tui khom người xuống ngó con chuột, chân sau phía bên phải của nó bị vài ba vết cắn, tui phân vân trong lòng và tự hỏi:

 "Chẳng lẽ nó bị con mèo nào đó cắn, mà nếu gặp phải đám mèo hoang xóm tui thì con chuột này không có cơ hội sống sót".

 Rồi trong đầu tui lại lóe lên ý nghĩ khác:

 " Hay nó bị đồng bọn thanh toán giành ngôi vị trong đàn".

 Tui chưa kết luận được điều gì khiến con chuột già bị thương, bổng đâu dưới miệng cống sát tường vài ba con chuột khác vừa chui đầu lên, bọn nó tỏ vẻ hung hăng và chạy nhanh đến cắn tiếp con chuột già, đến đây các bạn cũng thấy lũ chuột nơi đây chẳng những không sợ người mà tụi nó còn muốn tiêu diệt cả "Đồng bọn" . 

 Phản xạ tự nhiên tui quơ tay chụp cây chổi tàu cau dựng sẳn gần đó của nhà bác Bình, tui đập mạnh vô đám chuột hung hãn này, một con trúng ngọn chổi la chí chóe rồi chạy một mạch chui xuống cống tức thì, đám chuột còn lại và kể cả con chuột già cũng nhanh chân tẩu thoát, lúc này còn lại mình tui trơ trọi giữa đường với cây chổi tàu cau trên tay y như gã"Hiệp sỹ mù nghe gió kiếm" của đoàn cải lương trình diễn trên sân khấu nắm nào.

                          ***

 Khi mỗi nhà đều nhận được phần mồi bẫy chuột, trước tiên mọi nhà phải nhốt chó mèo, gà vịt lại không cho chúng tự do đi lại như mọi lần, từng vắt cơm có thuốc chuột được đặt tại các hốc kẹt trong nhà, ngoài ra có nhà còn đặt cả ngoài sân nơi có những đồ đạc linh tinh chất đống , những nơi như vậy  là nơi ẩn núp lý tưởng của đám chuột hôi hám kia...

                       

  Đêm xuống dần phố xá đã  lên đèn, đám con nít thì lấy bài vở ra học, các bà nội trợ lo dọn dẹp bếp nút cho sạch sẽ, các ông thì xúm lại chơi cờ tướng hoặc tụm năm tụ ba cùng nhau uống rượu hoặc uống trà, rồi bổng đâu tui nghe tiếng la lớn của cô Sáu Láng từ phía trong nhà vọng ra:

 -Thôi tiêu tùng rồi bây ơi. Mẹ tổ cái đám này quá lộng hành rồi, gia tài còn có cái áo dài để chuẩn bị đi đám cưới thằng Kính con ông Năm thầy thuốc, vậy mà nó cắn rách ráo trọi rồi nè.

 Cả đám người bu lại coi cái áo dài rách nát của cô Sáu đang cầm trên tay, Dượng Nghị Lò nem thấy vậy lên tiếng ghẹo cô Sáu:

 -Ôi thôi chị ơi, áo cũ mèm rồi, sắm cái mới đi chị, còn cái này chị thí cho tụi nó lót ổ coi như làm phước.

Đang sùng trong bụng bởi cái áo dài bị hư, giờ nghe dượng Nghị nói kiểu chọc tức mình nên cô Sáu bực mình lên tiếng:

 -Chèn ơi, tui đâu có giàu như dượng đâu, mà dượng coi chừng đó, từ bi với tụi nó có ngày nó đóng đô trong nhà lúc đó dượng đừng có la nghen .

 Nghe cô Sáu xỏ xiên lại mình như vậy nhưng dượng Nghị không buồn, dượng nói:

 -Tui nói giỡn cho vui mà, chứ đám quỷ này nó hôi hám gần chết ai dám chứa .

 Sáng hôm sau trước sân nhà ông Liêm, bà con đem mồi bẫy chuột còn lại, đem xác chuột ra nộp cho ông Liêm, nhìn xác chuột chất đống ai nấy cũng hả dạ, riêng có bà Chín thợ bạc, với anh Châu con của bà thay vì nộp xác chuột họ lại đem xác con chó mực và con mèo tam thể  đến "mắng vốn" ông Liêm:

 - Nè ông Liêm coi đi, tui nhốt hai con này ở sau hè, rồi không biết nó ăn cái giống gì mà nó chết queo, bây giờ tui " mắc thềm" ông đó.

 Ông Liêm nghe bà Chín đỗ thừa nguyên nhân hai con thú kia chết là tại mình, ông không giận ông giải thích cho bà Chín:

 -Chèn ơi. Cả xóm có nhà nào bị vậy đâu, bà Chín nhốt không kỹ nên tự chịu đi, để từ từ tui xin mấy đứa bạn tui có con chó con mèo khác tui tặng cho bà chịu hông ?

 Bà Chín nói liền không cần suy nghĩ:

 - Ông Liêm nói vậy tui chịu lắm đó nghe, thôi tui đem hai "Đứa" này chôn dưới góc cây "Sứ cùi" bên lò bún, nó đỡ ô nhiễm môi trường mà còn tốt cho cây nữa.

                      ***

 Trời chiều gió hiu hiu thổi qua con hẻm trong xóm, nhà ông Liêm có bày một bàn tiệc nho nhỏ mời mấy ông hàng xóm qua tham dự, khi mọi người có mặt đầy đủ thì đồ ăn được dọn lên, nào là Soup măng cua, cánh gà chiên nước mắm, cá tai tượng chiên xù, ... Nhưng món đặc biệt nhất là món chuột đồng nướng trên bếp than hồng.

  Ngồi gần ông Ba Hiền là một người lạ hoắc, qua giới thiệu của ông Liêm thì đây là người bà con bên vợ của ông từ dưới quê lên chơi. Sau màn thăm hỏi nhau rồi tiệc rượu cũng bắt đầu, trong lúc ăn ông Liêm thông báo cho cả bàn biết tình hình diệt chuột trong xóm rất khả quan, chẳng những bắt được đám chuột cống bự mà còn bắt luôn đám chuột nhắt khá bộn, tất cả xác chuột được gom cho trạm vệ sinh phòng dịch đem đi tiêu hủy.

 Nghe đến đây ông Ba Hiền lại thấy mấy con chuột khá lớn đang được nướng vàng ươm trên bếp than hồng, ông Ba Hiền liền khiều ông Tư nhỏ ( Bà con ông Liêm), ông Ba chột dạ hỏi thăm:

 - Anh Tư nè , nào giờ tui hông có ăn ba cái con chuột này, nói chuột đồng chứ nhiều khi bắt nhằm chuột cống làm thịt ăn bịnh chết. Mà chuột ở đâu làm sao có ông Liêm đem nướng vậy cà.

 Biết ông hàng xóm của ông anh rể mình có tánh đa nghi, ông Tư Nhỏ cắt cớ ghẹo luôn:

- Cái vụ này thiệt tình tui hông biết nha anh Ba, hay anh hỏi anh Liêm đi cho chắc,  chứ ăn chuột cống thành phố là bịnh là cái chắc.

 Ông Ba Hiền ngần ngừ một chút rồi lên tiếng:

- Ậy tui hỏi nhỏ anh Tư thôi, chứ hỏi thẳng ông Liêm ổng cự nự là mệt lắm anh ơi.

 Thấy hai ông bạn mới quen nhau to nhỏ điều gì, ông Liêm lên tiếng :

 -Cha chả hai tay này mới đây đã "Tâm đầu ý hiệp" rồi phải hông, thôi nâng ly lên chúc mừng cái đi.

 Cả bàn cùng nâng ly uống cạn bia như để thể hiện tình thân ái với nhau, ông Liêm thò đôi đũa gắp một con chuột bự bỏ vô chén cho ông Ba Hiền, nếu là dân nhậu " Chánh tông" thì miếng mồi như vậy đối với họ là "Số dách" rồi còn gì, đàng này ông Ba Hiền đang nghi ngờ ông Liêm nhơn dịp diệt chuột lần này có thể ông tuyển lại những con chuột bự có nhiều thịt để cho bà con ăn cũng không chừng, nên khi thấy ông Liêm gắp con chuột khá bự cho mình mình Ba Hiền lấy cớ rồi nói:

- Chèn ơi con chuột đồng này đã ghê ông Liêm há, nhưng nay tui ăn chay, uổng ghê.

 Rồi ông gắp con chuột nướng bỏ qua chén cho ông Sáu Nguyên ngồi bên cạnh mình, ông Ba Hiền nói:

- Sáu nè , em ăn con chuột này đi, ngon dữ lắm đó nha , tiếc quá hôm nay anh ăn chay bằng không nội con chuột này thôi cũng "Thuyền chìm tại bến".

 Sáu Nguyên vốn không biết nhậu nhẹt, uống chừng chút xíu rượu bia là "Quắc cần câu" liền một khi, nhưng là tay "Phá mồi" có hạng nên được con chuột bự này Sáu Nguyên khoái chí tử vô cùng, Sáu Nguyên nói:

- Anh ăn chay thôi để em ăn giùm cho.

Ông Tư Nhỏ biết ông Ba Hiền né thịt chuột do sợ ông Liêm làm chuột cống cho ăn, nên sẳn dịp ông Tư ghẹo tới:

-Ôi chay chiết gì bữa khác ăn anh Ba ơi, thôi kệ anh xin ông Phật cho anh nghỉ ăn chay một bữa đi, cũng đâu có sao đâu anh Ba.

 Nói xong ông Tư Nhỏ thò đũa gắp con chuột khác nhỏ hơn bỏ vô chén cho ông Ba Hiền, giận lắm trong bụng nhưng đang lâm vô thế bí nên ông Ba Hiền đành chịu trận với con chuột do ông Tư Nhỏ gắp cho mình.

Cả bàn tiệc ai nấy ăn uống vui vẻ, riêng ông Ba Hiền từ đầu tiệc đến giờ chỉ hớp mấy ly bia mà chẳng đụng đũa đến miếng mồi nào, bởi con chuột đang nằm chần giần trong chén không lẽ dùng đũa gắp món khác thì e rằng sợ ông Liêm biết cái ý nghĩ trong đầu mình về các con chuột trên, một lúc sau khi ngà ngà say nên ông Ba Hiền mạnh dạn hỏi:

 -Ông Liêm tui hỏi thiệt ông nghe, chuột này ở đâu ông có, đừng nói ông lấy mấy con chuột bà con bẫy được cho tụi tui ăn nha.

Từ nãy đến giờ ông Liêm chú ý đến con chuột trong chén ông Ba Hiền còn nguyên si, cứ tưởng do ăn chay nên ông Ba không dám đụng đũa đến, giờ thì nghe chính miệng ông Ba phun ra những lời nói trên, sẳn dịp ông Liêm ghẹo ông Ba Hiền thêm lần nữa, ông Liêm nói:

- Chèn ơi! Ông Ba làm thầy bói được rồi đa nghen, thấy mấy con chuột mập quá bỏ uổng, tui "Nhín" lại chừng chục con nướng nhậu chơi, nói chuột cống vậy chứ cũng ăn được chứ có sao đâu, tui thấy trên Tây nguyên nhiều người họ cũng bắt chuột nhà ăn bình thường có sao đâu anh Ba.

 Nghe ông Liên nói vậy, Anh Sáu Nguyên đang nhai rao ráo thịt và xương con chuột khi nãy, bèn chạy nhanh ra ngoài sân phun hết ra đất, anh còn móc họng để ói ra cho hết mấy miếng thịt chuột lỡ nuốt , thấy chuyện ghẹo ông Ba Hiền coi mòi lớn chuyện khi các ông hàng xóm khác đưa đôi mắt tròn xoe ngó mình một cách kinh ngạc, ông Liêm bèn đứng dậy cười lớn rồi kéo ông Tư Nhỏ đứng lên theo, ông Liêm nói:

-Khổ quá mấy ông ơi! Bộ tui ba trợn hay sao cho mấy ông ăn chuột cống, thằng Tư Nhỏ em vợ tui nó ở Sóc Trăng lên chơi, sẳn dịp mùa chuột rộ dưới đó nên nó đem lên cho tui chục kí lô gam mần sẳn, chứ ai thất nhơn cho ăn chuột cống đâu mấy ông .

 Lúc này ông Tư Nhỏ mới lên tiếng phụ họa:

 - Anh Rể tui ổng nói trúng y bon đó, đây là đám chuột cống Nhum dưới quê tui , loại này ngon hết xẩy luôn á, không phải lúc nào cũng bắt được đâu, giờ thì anh Ba ăn hết con chuột đó đi, anh đa nghi quá nhiều khi thiệt thòi cho mình lắm nghe anh Ba.

 Ông Ba Hiền thêm lần nữa "Mắc móm" ông Liêm về vụ con chuột, sau khi biết rõ ngọn ngành ông Ba "Làm láng" con chuột nướng trong cái chén của mình chưa hết trong vòng  "Một nốt nhạc", ăn xong ông Ba Hiền cất tiếng:

 -Phải dè biết đúng vậy tui dứt con chuột bự của thằng Sáu Nguyên rồi, có đâu tới nó để ói mửa tùm lum.

 Cả bàn tiệc cười giòn khi câu chuyện chuột nướng được ông Liêm "Giải mật".

 Chuyện diệt chuột trong xóm làng thu được kết quả khả quan, đám chuột không còn ngang tàng trong xóm tôi như chỗ không người, nhận thấy hiểm họa về nạn chuột nên bà con trong xóm đã ý thức hơn, dọn dẹp vệ sinh , không bỏ bừa bãi thiếc ăn dư khiến cho lũ chuột có thức ăn để tiếp tục phát triển dòng giống hại đời.

 Sau này mỗi khi có dịp về miền Tây được bà con đãi ăn món chuột đồng, ông Ba Hiền lại chạnh nhớ lại ông hàng xóm tốt bụng ngày xưa, giờ thì khó còn dịp gặp lại ông Liêm, bởi ông đã định cư một nơi cách xa quê hương tận nửa vòng trái đất.

 

03.10.2020

Hai Hùng Sài Gòn

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền