*TUS 2- Đau Đáu Thương Ngày Bỏ Phố Lên Rừng (Thơ) NT Thái Uyên Sa (VN)

 

Nhà Thơ Thái Uyên Sa

 

 

 

ĐAU ĐÁU THƯƠNG NGÀY BỎ PHỐ LÊN RỪNG 

 

Bỏ phố lên rừng sống đời thổ phỉ

Dẫu gió mưa chẳng suy nghĩ bận lòng

Sáng bên hoa chiều ngồi nghe thác đổ

Ngày cuối đời giấc cô lữ phiêu linh

 

Ta lặng lẽ giấu mình trong lốc xoáy

Có gì đâu mà anh lại giật mình

Xin lưu giữ ngăn buồn trong ký ức

Bao phận đời trong một cuộc bể dâu

 

Hương phản phất niềm đau ngày xưa cũ

Lòng ngân lên tiếng hát đủ phai chiều

Ngắm ngàn sao lung linh như mắt ngọc

Lạc bước đời ta du tử trần ai

 

Chút tàn phai dấu thầm bên ghềnh đá

Trước gương soi lạ lẫm một kiếp đời

Còn đâu thuở như hạt sương khờ dại

Nép chiêm bao lăn về phía mặt trời

 

Dòng trầm luân như sao trời rơi lệ

Lời ca buồn theo gió thoảng rưng rưng

Miền hư ảo hạt bụi buồn lặng lẽ

Đau đáu thương ngày bỏ phố lên rừng...

 

Thái Uyên Sa

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền